19/02/2019 10:06:00 AM
Ước vọng đầu xuân

Qua rồi những ngày đông buốt lạnh. Qua rồi những đêm ngồi cơi bếp lửa, bàn tay đan vào nhau xuýt xoa đợi sang mùa… Nắng xuân đã ấm lại trên khắp các ngả đường. Tiết xuân đã thức dậy giấc ngủ của muôn vàn cây lá. Tiếng chim lảnh lót vang trời, lay gọi tháng Giêng. Những nẻo đường đã nô nức người đi trẩy hội, ai cũng mang theo ước vọng riêng mình…

Ảnh minh họa 

Mùa xuân như gợi nhắc cho những người già sự thương nhớ, tiếc nuối thanh xuân. Mùa xuân còn là cỗ xe thời gian chạy ngược, đưa chúng ta trở về với những kỷ niệm ấu thơ. Ngồi trên cỗ xe ấy, ta như thấy lại mình của mấy chục xuân trước: Không giấu được vẻ hồn nhiên, vui sướng khi được diện bộ quần áo còn thơm mùi vải mới đi khoe cùng chúng bạn; là sự háo hức mong đợi khi được người lớn trao tay những phong bao đỏ lì xì, dù đôi khi, quà mừng tuổi chỉ đủ để mua một que kem đá hay một chiếc kẹo kéo cỏn con… Rồi những mùa xuân sau nữa, đã từng dành tất cả nguyện ước cho giấc mơ về tiền tài, danh vọng, cho những yêu đương nồng nàn với một mối tình bền chặt, dài lâu, cho cả những hoài bão đôi khi quá đỗi xa vời… Để rồi, khi biết không thể vươn tới được, lòng chợt đầy thêm những buồn bã, luyến lưu…

Bây giờ, khi đã đi qua những mùa xuân của tuổi trẻ, vẫn cất giấu cho riêng lòng mình nhiều những ước mơ. Nhưng hình như khi chúng ta lớn lên và già đi, những ước mơ ấy dường như cũng dần bé lại, giản đơn hơn và không phải chỉ cho riêng mình…

Trong không khí sum họp, đoàn viên của nhà nhà ngày tết, chỉ ước được trở về để ngồi ăn một bữa cơm cùng mẹ, được bà nấu cho một nồi nước bồ kết để gội đầu, được nghe cha mắng yêu vì lỡ tay đánh vỡ chiếc cốc khi lấy nước cho cha pha thuốc… Chỉ bấy nhiêu thôi mà giao thừa năm nào cũng len lén nước mắt vì nhớ thương, vì xa cách, vì đợi chờ…

…“Tháng Giêng hương cỏ bay bay
Tháng Giêng mưa bụi giăng đầy trời xuân
Tháng Giêng đội lễ lên chùa
Cầu cho cha mẹ bốn mùa bên con”…

Mỗi mùa xuân sang, người trẻ được thêm một tuổi, còn người già như lại mất đi một tuổi. Những vết chân chim trên gương mặt mẹ cha luôn nhắc chúng ta về một ngày lá rụng.

Biết bao năm tháng đã trôi qua những phận người. Mùa cứ ghé rồi đi nhưng tình xuân vẫn dịu dàng, nồng ấm. Như tháng Giêng nào cũng mơn mởn xanh, cũng rộng vòng tay cho những ước vọng tuổi trẻ, cho những hẹn ước lứa đôi… Và ta, những ngày tháng Giêng này, lòng thầm mong đủ dài lâu trên con đường phía trước để được đi bên cạnh những người mình thương yêu…

Hoàng Cúc (baoquangnam)

 Ý kiến của bạn |   Gửi tin qua E-mail |   Bản để in
Tin liên quan
  • Đường về (15/02/2019)
  • Chiếc bánh chưng nhỏ, buộc lạt đỏ (13/02/2019)
  • Trở về gói ghém yêu thương (12/02/2019)
  • Món mứt nhà nghèo (28/01/2019)
  • Cảm ơn dã quỳ! (25/01/2019)
  • Bâng khuâng chạy theo mùa gió (22/01/2019)
  • Tháng Chạp lấp lánh yêu thương... (15/01/2019)
  • Hoa ở lưng trời (15/01/2019)
  • Ngôi nhà ký ức (11/01/2019)
  • Còn thương điên điển, cá linh thì về… (08/01/2019)
Các tin khác
  • Nhớ những Trung Thu thuở ấu thơ (12/09/2019)
  • Mùa tựu trường (04/09/2019)
  • Bâng khuâng mùa Thu (31/08/2019)
  • Tháng tám mùa Thu! (23/08/2019)
  • Tháng 8 gọi về (13/08/2019)
  • Mưa phùn thương nhớ! (06/08/2019)
  • Các anh nằm xuống cho Tổ quốc hồi sinh (31/07/2019)
  • Đình làng tôi (26/07/2019)
  • Ngày về phiên chợ (18/07/2019)
  • Tháng Bảy đong đầy... (08/07/2019)

Video

Khai mạc Trại hè Việt Nam 2018
Nhớ những Trung Thu thuở ấu thơ
Nhớ ngày khai trường
Vui cười: 100 nụ hôn nồng thắm
Chuyện hay cực ngắn về lòng Mẹ
Nhớ những Trung Thu thuở ấu thơ
Tháng tám mùa Thu!
Chạm vào tháng ba
Nhớ Tết quê
Mùa ngóng tết thần tiên
Tháng Chạp của mẹ
Thắng cảnh bạn thích nhất?
Vịnh Hạ Long
Phong Nha - kẻ Bàng
Cát Bà
Đảo Phú Quốc
Fanxipang