Truyện ngắn

Nhung Đen và Tam Thể

22/06/2018 10:18 Nhung Đen và Tam Thể

Sáng sớm, bé Lớn và bé Nhỏ tới trường. Trưa, cả hai mới đi học về. Nghe thấy hai cô chủ tra chìa khóa mở cổng mở cửa, Nhung Đen và Tam Thể chạy ra chào: “Đau!”. Bé Lớn và bé Nhỏ cười: “Nào có ai ở nhà đánh mà đau?”. “Meo!”. “Đói hả? Ừ thì chị đây cũng đói chứ bộ…”. Bé Nhỏ lại trêu Nhung Đen và Tam Thể...

Bạn cũ

20/06/2018 10:23

Hưng bước vào hội trường, lặng lẽ chọn một chỗ ngồi kín đáo. Hôm nay là ngày kỷ niệm năm mươi lăm năm ngày thành lập trường.

Đêm mùa hè trở gió

13/06/2018 10:33

Xuân bước nhẹ về phòng. Bầu trời vẫn xám xịt nhưng sao cô lại thấy sáng trong như thể đang đắm mình trong một buổi sớm tinh sương vậy. Thì ra, trong cuộc sống nhiều chật vật lo toan, nếu không có cơ hội để được hiểu thì con người cứ thành ra “bần tiện” mãi...

Người không trở về

08/06/2018 14:44

Ông đã không trở về giữa dòng người hân hoan chiến thắng trong ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Chỉ có tờ giấy báo tử là về đến tay bà trong bữa cơm chiều. Ba đứa con, đứa lớn mười tuổi còn đứa út mới vừa tròn hai tuổi. Tin chiến thắng truyền đi khắp nơi, nhìn nhà người ta vỡ òa hạnh phúc đón người thân trở về từ chiến trường mà bà chỉ biết nuốt nước mắt vào trong. Mỗi lần nghe các con hỏi sao mãi bố chưa về, bà không biết phải nói thế nào để các con hiểu bố chúng không bao giờ về nữa.

Chiếc khăn quàng đỏ

01/06/2018 16:47

Tuyết năm nay đã là học sinh lớp 9, là Đoàn viên thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh, còn là lớp phó của 9A6 nữa. Tuy học tập chỉ vào loại khá nhưng Tuyết hiền lành chăm chỉ nên được thầy cô và các bạn quý mến. Ở nhà Tuyết có một góc học tập riêng. Trên ô giá sách để ngay giáp bàn học, ai đến chơi cũng nhìn thấy một cái hộp nhỏ, xinh xắn có nắp đậy bằng kính trong suốt, bên trong đựng một tấm khăn quàng đỏ gấp gọn gàng. Sao đã là đoàn viên mà Tuyết còn giữ tấm khăn quàng đỏ làm gì nhỉ? Chỉ có mấy người bạn thân mới biết đó là kỷ niệm không quên của Tuyết.

Hình như bên kia mùa tường vi

29/05/2018 16:36

Không, em sẽ nhặt chiếc lá ấy bỏ vào túi áo, đi đến đâu, đến phương trời em cũng mang theo bên mình. Anh đừng lo, đã có bác sĩ và những phương tiện hiện đại. Anh sẽ bình an, Chúa sẽ nguyện cầu cho anh – Lạc cố tỏ vẻ mạnh mẽ nhưng trong lòng dông bão bời bời. Đôi tay nắm chặt đôi tay, như mới hôm qua, hôm kia anh còn nói cười, còn bẹo má Lạc trong quán café cuối đường mà nay nằm lặng thinh, lạnh buốt...

Khi còn có mẹ…

23/05/2018 14:42

Mẹ như lá vàng trên cành, như chuối chín cây, như hoa tàn lắt lay ngày gió. Nên khi còn có mẹ kề bên, xin hãy yêu thương mẹ. Để một mai khi mẹ đã về trời sẽ chỉ còn những ký ức êm đềm tươi đẹp.

Cá lóc trên bờ

16/05/2018 17:24

Niềng khác đám đông, thứ cô quan tâm bây giờ là… con cá lóc. Nó mới vừa nhảy ra khỏi mâm lần nữa. Điệu này nó mà bò qua bên kia, con Mum quay vô bắt bỏ vô mâm liền cho coi. Đâu có được. Con cá lóc tới mấy chục ngàn đồng, bán nó rồi Niềng sẽ lấp vô tiền mấy con cá rô. Niềng sẽ để cá rô lại cho thằng con trời chưa hửng đã giả bộ ra vườn nhổ hành hái ớt chờ kho cá. Lát thấy Niềng xách cá về, chắc thằng nhỏ mừng dữ.

Nhìn từ trên cao

08/05/2018 18:27

Ông ngạc nhiên khi không thấy người khách già đến nữa, một ngày, hai ngày rồi liền nhiều ngày sau đó. Nơi bàn đá trước hiên nhà đối diện, chỉ lẻ loi bóng gia chủ vào những buổi hoàng hôn, với dáng ngồi bất động, mắt buồn nhìn xa xăm; đôi khi lại thơ thẩn đi ra đi vô. Chiều chiều, cụ lại đóng bộ chỉnh tề, chờ con trai về, chở đi đâu đấy...

Có những cuộc chia ly

04/05/2018 16:01

... Chia ly không có nghĩa là kết thúc, chỉ là để bắt đầu lại cái khác, mới mẻ và tốt đẹp hơn...

Những mảnh ký ức
Những mảnh ký ức
Đâu phải mùa măng cuối
Xóm ngụ cư
Diều quê, diều phố...
Một thuở yêu người
Thức xem World cup…
Thắng cảnh bạn thích nhất?
Vịnh Hạ Long
Phong Nha - kẻ Bàng
Cát Bà
Đảo Phú Quốc
Fanxipang

Dì ruột có thể nộp hồ sơ xin nhập quốc tịch VN cho các cháu được không? 10/08/2018