Truyện ngắn

Quê ngoại

28/04/2017 15:08 Quê ngoại

Mẹ tôi gọi điện thoại nhắc: “Sắp xếp công việc mà về giỗ bà nhé. Đã lâu lắm rồi cả nhà không gặp mặt đông đủ. Năm nay tròn 10 năm bà mất, con ạ! Bận gì cũng phải về, mà giỗ bà lại đúng vào ngày chủ nhật đấy”... Giọng mẹ vừa yêu cầu, vừa như nài nỉ khiến tôi buộc phải vâng dạ chứ thực tâm tôi chưa dứt khoát có về được hay không.

Hồi hương...

21/04/2017 08:00

Thấp thoáng phía xa dòng sông Hồng hiện ra trước mắt. Chị nói khi nào đến cầu thì dừng lại. Chị muốn đứng trên cầu ngắm dòng phù sa êm đềm chảy. Ngày nhỏ, chị hay theo ông ra sông câu cá. Mùa nước cạn thì theo mẹ ra bãi sông trồng ngô, trồng lạc. Sông gắn liền với đời sống những người dân quê chị. Trong bữa cơm có bát tép sông kho, trong giấc ngủ có gió sông thổi mát. Đất nhà chị ở ngày xưa là đất phù sa bồi đắp. Trồng cây gì cũng tốt tươi trĩu quả. Ấy vậy mà phải từ bỏ để theo gia đình bên nội đi lập nghiệp nơi xa. Giờ trở lại, những người già chắc không còn sống. Bạn bè thuở ấu thơ không biết có còn bám trụ quê hương hay cũng sống tha phương.

Dưới tán bồ đề

14/04/2017 08:00

Dưới tán bồ đề, bầy chim câu vẫn gù lên trong nắng. Mấy cành cây bị gió quật gãy trong cơn giông đợt nào cũng đã được trùm phủ bởi đợt lộc lá mới xanh thắm, xòe bóng mát rượi. Thi thoảng một vài chiếc lá vàng khẽ khàng rơi xuống, lặng lẽ in những hình trái tim đẹp đẽ trên nền đất nâu non. Những chiếc lá hình tim ấy cũng như người, nếu để rời rạc chẳng thể làm lên bóng mát, mỗi chiếc lá cùng bám níu lấy nhau, sát lại với nhau cùng chìa những bàn tay xanh non đan xen, bám víu thì chẳng ngại gì mưa giông gió giật, ngại gì nắng nỏ mùa hè.

Hương nước mưa

07/04/2017 09:12

Bây giờ mỗi lần mở cửa sổ, khi nắng, gió và hương thơm của trời đất, của hoa trái lẳng lặng len nhẹ vào phòng. Nhiều nhất là hương nước mưa, những đợt mưa đầu mùa, tưới đẫm ngọt ngào vào khu vườn xinh xắn của tôi làm tất cả dậy hương, hương nước mưa.

Dưới tán rừng lặng lẽ

31/03/2017 08:00

"Nhà trai đến rồi". Tiếng ai đó nói to khiến tôi giật mình, tim đập loạn xạ. Tiếng cười nói, chào hỏi lao xao. Tiếng bàn ghế xô đẩy ken két. Tất cả tạo thành mớ âm thanh hỗn độn. Tiếng vỗ tay đôm đốp. Tiếng loa oang oang. Tất cả cứ chập chờn như thực như mơ.

Bên lề gió thổi

24/03/2017 08:00

Người đàn bà xộc xệch trong chiếc áo chống nắng sờn cũ ngồi nhấp nhổm ngoài hành lang bệnh viện. Chốc chốc chị lại nghển cổ ngóng về phía cửa phòng cấp cứu. Có nhiều người ngồi trong dãy hành lang, nét mặt người nào cũng đầm đẫm âu lo. Họ lo lắng cho bệnh tình người thân đang trong phòng cấp cứu.

Lồng chim cu gáy

17/03/2017 09:38

Ngày ấy tôi vừa mới bén tuổi xuân thì. Cái cổng cài hoa sao nhà tôi sớm tối dập dìu trai làng lượn xe như chao võng, cố rình cho được để gặp mặt tôi trao lời tỏ tình. Tôi vẫn không hề lung lay, cứ chúi mũi vào đèn sách. Một mình chị Hai lỡ bước sang ngang rồi quay đầu lại bến với đứa nhỏ ẵm ngửa trên tay, chỉ vì cái tội không có tiền đưa cho chồng đi chơi bạc đã quá đủ cho tôi thấm thía bài học xương máu về nạn tảo hôn.

Chị dâu tôi

10/03/2017 09:01

Chị ít hơn tôi bốn tuổi. Hồi tôi mới đỗ đại học, vừa lên trường thì bố mẹ gọi về cưới vợ cho anh trai. Chị dâu tương lai nhìn tôi, mặt cúi gằm, thẹn thùng, mới đầu còn chào tôi bằng anh, sau lấy anh tôi, thành người một nhà mới đổi cách xưng hô cho đúng mực. Tôi đi học muộn so với bạn bè, học xong phổ thông lại đi làm thuê vài ba năm mới đi thi đại học. Nên nhẽ ra đến cái tuổi lấy vợ, sinh con rồi mà vẫn mài đũng quần trên ghế giảng đường, mỗi tháng vẫn về nhà ngửa tay xin tiền mẹ. Đôi lúc nghĩ thấy mình vô dụng mà buồn…

Chuyện tình của sóng

03/03/2017 09:55

Nơi ấy có những triền núi nhấp nhô, hiên ngang vươn mình ra biển. Những triền núi đá màu xám đen vững chắc, điềm đạm đón nhận từ biển những cột nước khổng lồ, đập dữ dội vào bờ đá, tạo thành những đợt sóng trắng xóa rồi bình thản rút đi, để lại những bọt nước li ti bám trên mặt đá.

Nước mắt của bà

24/02/2017 08:00

Ngôi biệt thự của gia đình tôi mới xây cất xong hồi đầu năm rất rộng rãi, thoáng mát. Trong nhà đầy đủ tiện nghi sang trọng. Gia đình tôi chỉ có năm người sống chung trong ngôi nhà lớn ấy: Tôi, bà nội, bố mẹ và cô Oanh em gái út của bố tôi. Cô Oanh không có con, bỏ chồng hay bị chồng bỏ thì không rõ. Cô thường tưng tửng nói với bà con hàng xóm rằng mình bị trả về nơi sản xuất.

Hồi hương...
Quê ngoại
Quê ngoại
Hồi hương...
Dưới tán bồ đề
Hương nước mưa
Dưới tán rừng lặng lẽ
Bên lề gió thổi
Thắng cảnh bạn thích nhất?
Vịnh Hạ Long
Phong Nha - kẻ Bàng
Cát Bà
Đảo Phú Quốc
Fanxipang

Tôi có thể nhập xe gắn máy cũ về Việt Nam? 28/04/2017