Truyện ngắn

Về nhà…

19/10/2017 15:33 Về nhà…

Hành trình cuối cùng của cuộc đời lang bạt chính là trở về nhà. Trong hành trình ấy ông đã không đơn độc…

Tâm hồn tôi

17/10/2017 10:11

Tôi sẽ trở về gặp Nhu khi tâm hồn tôi là một khu vườn rực rỡ và ngát hương...

Chốn cũ

13/10/2017 16:22

...Cô lặng lẽ bước đi giữa thảm hoa vàng rực đang lóa lên lấp lánh trong ánh nắng. Đôi lúc, cô cảm thấy bước chân ngập ngừng như có ai đang níu kéo. Anh đó ư? Cô đứng phắt lại, dớn dác nhìn quanh. Chỉ một mình cô giữa những ngồng hoa cải xao xác đung đưa. Nước mắt cô ứa ra. Bao năm rồi mà sao nước mắt vẫn không khô?

Trung thu muộn

03/10/2017 14:16

Thằng bé nhận chiếc đèn lồng đủ sắc màu từ bàn tay bố. Nó khẽ bật công tắc gắn trên tay cầm của đèn, một bản nhạc Trung thu vui nhộn ngân lên. Chiếc đèn Trung thu được bố Đát tự thiết kế có dán bức ảnh cả gia đình quây quần bên nhau. Cu Tũn xoay xoay chiếc đèn ngắm nghía. Ngoài kia, ánh trăng vàng chênh chếch như cũng muốn mở toang cửa sổ bệnh viện để ôm ấp vỗ về hai bố con...

Con đường lát đá

26/09/2017 09:56

Lúc mới yêu bao giờ cuộc sống cũng ngập tràn toàn màu hồng, cả việc nắm tay nhau cũng trở thành kỳ diệu. Lúc đó, cả em và anh, không quan trọng ai là tình đầu, ai là tình cuối. Không ràng buộc nhau bởi những lời thề hay những điều nặng nề trong cuộc sống, đó giống như một điều bất khả. Lạ một điều, khi mới yêu lúc nào cũng giản đơn...

Những người bạn

20/09/2017 09:29

Khoảng thời gian ấy đủ để tạo nên sự khác biệt giữa chúng tôi và khiến ai cũng xuýt xoa, ngỡ ngàng khi gặp lại. Bên những chủ tịch huyện, giám đốc sở là những người thợ xây, làm ruộng; người từng đi nhiều nơi trên thế giới nhưng có kẻ vẫn quanh quẩn ở làng; bạn giỏi toán ngày xưa nay thành danh với nghề báo, cô giỏi văn lại chễm chệ cùng sạp vải ngoài chợ... Nhưng có hai người khác nhau đến đối lập như một nghịch lý khiến bạn cùng lớp nể phục khi nhắc đến người này và thương cảm khi nhắc đến người kia; đó là Đa và Chiến...

Tiệc không có trẻ con là buồn

17/09/2017 16:43

Dòng người quyền quý, sang trọng đang đổ về bao quanh anh. Những bộ vét tông, cà vạt sang trọng. Những váy đầm, váy xòe cũn cỡn. Những mông và đùi. Vú và eo. Khép khép. Hở hở. Những chảo nhàu son phấn. Những khuôn mặt to bự, thừa mứa, chảy mỡ. Cả bọn hoan hỷ tay bắt mặt mừng hú hí, ố la la tung hứng màn dạo đầu một vở hài kịch. Sân khấu và diễn tuồng. Nhưng có vở kịch nào hài hước, sinh động, bất ngờ, đáng để chờ đợi được xem khi thiếu những thiên thần trẻ con? Và câu hỏi lởn vởn trong anh. Thật tồi tệ! Không có trẻ con là gốc rễ xuất phát mọi rắc rối của vấn đề...

Kẹo chewing-gum ở quê

13/09/2017 15:19

Bóng nắng đã dịch chuyển dần ra giữa sân. Trời đã xế chiều. Thằng Hà vòng tay qua cổ ôm hôn bà nội: “Cháu phải theo ba về lại phố thị chuẩn bị cho năm học mới. Có thời gian rỗi, cháu sẽ về với nội”. Bà nội vuốt tóc nó, gật đầu. Ngồi sau xe ba chở, nó mỉm cười thầm nghĩ: “Bọc kẹo “chewing-gum” kia đem về chia cho mấy đứa bạn ở khu phố, nhất định chúng nó thích mê tơi…”

Đứa con không có tên trong gia phả

04/09/2017 10:29

Nhìn đứa con đỏ hỏn vô tội, Nguyệt chẳng bận tâm đến những lời đàm tiếu của thiên hạ. Nguyệt bế con về Côn Sơn, tiếp quản hàng nước của mẹ để lại. Cũng vẫn lèo tèo mấy chục cái ghế nhựa, một thùng kem, mấy bịch bim bim, bánh kẹo và đồ hàng mã. Nguyệt sắm thêm cái máy ép nước mía. Chỉ cần thế thôi, hai mẹ con Nguyệt cũng đủ sống qua ngày. Đứa em trai của cô đã học xong, có công ăn việc làm tử tế nên Nguyệt không phải lo cho em nữa...

Người điên

03/09/2017 10:21

Đầu bạc không cầm được nước mắt nhìn đầu xanh đang cười ngây dại trên chiếc xe đi xa dần rồi mất hút. Bà nội ngửa mặt lên trời cao, những nếp nhăn xô lại rúm ró. Bà chắp tay cầu nguyện điều gì đó. Còn tôi, tôi chỉ mong lòng bà được an yên...

Tâm hồn tôi
Về nhà…
Về nhà…
Tâm hồn tôi
Chốn cũ
Trung thu muộn
Con đường lát đá
Những người bạn
Thắng cảnh bạn thích nhất?
Vịnh Hạ Long
Phong Nha - kẻ Bàng
Cát Bà
Đảo Phú Quốc
Fanxipang

Giải đáp về thủ tục đổi giấy phép lái xe 20/10/2017