19/09/2021 08:08:00 AM
Trong lặng yên của phố

Điện thoại đổ chuông lúc chín giờ đêm, màn hình nhấp nháy sáng cái tên đã từng rất thân thuộc của những ngày xưa cũ. Thùy ngập ngừng một lát trước khi bắt máy. Lẫn trong giọng nói lúng túng của anh, cô nghe thấy tiếng chân người gấp gáp, tiếng còi cứu thương hú xa xa.

- Anh xin lỗi vì gọi cho em lúc này, nhưng vừa hết ca trực thì thấy tin khu phố chỗ em vừa phát hiện trường hợp lây nhiễm mới, tự nhiên anh thấy lo quá.

Thùy cố nén những xúc cảm rối bời trong tâm trí, hình dung ra gương mặt anh như thế nào ở phía bên kia, trán lấm tấm mồ hôi và mớ tóc bị vò nhàu mỗi khi có điều gì bối rối. Cũng như cô, hẳn là anh cảm thấy khó khăn khi bắt đầu cuộc gọi đầu tiên sau bao tháng ngày cách biệt. Ý nghĩ đó làm trái tim cô dịu lại.

- Dạ không sao đâu anh, cơ quan chức năng truy vết nhanh chóng nên em nghĩ mọi chuyện sẽ ổn thôi. Chỗ anh như thế nào ạ?

Giọng anh trầm xuống: Đơn vị anh giờ là khu cách ly tập trung, bọn anh đã quen với việc thực hiện nhiệm vụ trong mọi tình huống rồi, mong mọi người bình an là yên tâm em ạ. Chỉ có điều chưa biết bao giờ mới được trở về thành phố, đôi khi thấy nhớ nhà quá chừng luôn.

Ký ức của cô thoáng hiện về hình ảnh một căn nhà nhỏ có ô cửa sổ mở rộng, con chim sẻ nhảy nhót trên cành xuyên mộc sà xuống ngoài hiên, hoa dạ miên hương nở dọc lối đi tím ngát. Cố ngăn dòng nhớ tràn lên như sóng, Thùy chậm rãi bước ra ngoài ban công. Đêm yên tĩnh trải dài theo con đường vắng, thỉnh thoảng chỉ có vài chiếc xe chuyên dụng lầm lũi ngược xuôi. Thành phố bắt đầu những ngày giãn cách, có lẽ còn rất lâu nữa mới trở lại được vẻ bình yên như thuở ban đầu.

Gần nửa năm rồi không liên lạc với nhau, cuộc gọi bất ngờ của anh đêm nay khiến Thùy bần thần mãi không thể nào ngủ được. Tự nhắc rằng, giờ đây cả hai đã là người dưng mà sao muôn nỗi lo âu cứ cộm lên theo tiếng gió xạc xào trong mảnh vườn khuya.

*

Ngày ấy khi Thùy giới thiệu anh với bạn bè, ai nấy đều thắc mắc tại sao trong rất nhiều vệ tinh vây quanh cô lại đem lòng yêu một chàng trai trong quân ngũ có vẻ hơi khô khan và nghiêm túc như anh. Thùy là con út nên được bố mẹ cưng chiều từ bé, từng là dân chuyên văn nên dịu dàng, lãng mạn kiểu tiểu thư. Anh ngược lại giản dị, chân phương, hiền lành, trầm tĩnh. Thùy quen anh tình cờ trong một lần cơ quan đi trao quà cho đồng bào khó khăn sau lũ lụt. Hôm đó phải đi qua một đoạn suối chảy xiết, anh nhanh nhẹn đưa tay đỡ khi cô vấp phải hòn đá rêu trơn loạng choạng sắp trượt ngã. Tay anh ấm. Giọng nói anh cũng ấm. Bà con trong bản rất quý anh, lũ trẻ con quây quần lấy anh như người anh trai thân thiết.

Sau này Thùy mới biết anh từng gắn bó với vùng biên giới bảy năm, quãng thời gian sương gió ấy đã tôi luyện cho chàng trai gốc thành phố trở nên rắn rỏi như cây xuyên mộc. Tháng ngày yêu nhau cho dù thời gian gặp gỡ không nhiều nhưng anh luôn ân cần lo lắng cho Thùy từ những điều nhỏ nhất. Mỗi lần tựa vào bờ vai vững chãi của anh, cô cảm thấy mình như bé lại.

Bạn bè chúc mừng cho Thùy nhưng cũng bảo, tính cô trẻ con như thế không biết anh phải chiều chuộng đến bao giờ. Mẹ Thùy cũng nhắc rằng, gắn bó với bộ đội là phải vững vàng làm hậu phương cho người ta, nhiều khi mẹ thấy con hay giận dỗi quá, làm sao lâu bền được. Dường như những tiên cảm đó dần dần trở thành sự thật. Yêu anh, Thùy không có những cuộc hẹn cuối tuần nơi phố xá đèn màu rực rỡ, không có những kỳ nghỉ hè đắm mình trong cát trắng biển xanh. Nhìn mọi người xung quanh ríu rít, đôi khi cô cảm thấy hơi buồn rồi hờn dỗi.

Hôm sinh nhật, Thùy đợi mãi nhưng không thấy anh chúc mừng. Phấp phỏng hy vọng anh sẽ xin nghỉ phép để về bên cạnh cho cô có niềm vui bất ngờ mà tới tận cuối ngày cũng chẳng thấy đâu, cô tức tưởi òa khóc trách anh quá vô tâm. Ngày hôm sau mới thấy anh gọi điện, Thùy không thèm bắt máy, anh nhắn tin cô chẳng thèm xem.

Sau một tuần suy nghĩ, Thùy quyết định nói lời chia tay. Chủ nhật ấy anh vội vã chạy xe về thành phố năn nỉ xin gặp cô để nói chuyện dù chỉ một lát thôi. Trời mưa rất to, mặc kệ anh đứng cả đêm trước cổng nhà ướt sũng, Thùy dặn lòng nhất định không xuống. Anh buồn bã trở lại đơn vị. Rồi tình hình dịch dã ngày càng căng thẳng hơn, anh bận bịu triền miên với công việc. Giữa hai người chỉ còn lại một khoảng lặng im vô tận, thế nhưng, tình yêu đâu phải nói buông là cứ thế mà buông.

*

Cuộc họp trực tuyến kết thúc khá nhanh, Thùy làm xong báo cáo gửi cho phòng nhân sự nữa cũng mới năm giờ chiều. Trong thời kỳ này cơ quan điều hành thực hiện nhiệm vụ từ xa, dường như mọi người đều đã thích nghi với nhịp điệu công việc trong tình hình mới. Đang bước xuống tầng dưới thì Thu gọi đến. Sau một hồi nói chuyện huyên thuyên nó mới kể:

- Mày xem báo chưa? Vừa có tin về ông Hiếu của mày đấy.

Thùy hơi nhíu mày. Hiếu là một trong số những chàng trai vẫn theo đuổi tán tỉnh Thùy lâu nay, anh làm trưởng phòng kinh doanh của một công ty bất động sản, vẻ ngoài sang trọng và lịch lãm.

- Tao bận họp cả ngày có xem được đâu. Chuyện gì thế?

Cô bạn chậc lưỡi:

- Vào trang tin chính thống mà xem, ông ấy ở trong chung cư rảnh quá, rủ mấy em gái đến tiệc tùng, thác loạn cả đêm, vi phạm lệnh giãn cách. Công an hốt lên xử lý rồi. Trong lúc mọi người lo chống dịch mà hành xử như thế thật chả ra sao, may mày chưa dính vào đấy.

Thùy chợt nhớ buổi trưa hôm biết tin sắp phong tỏa thành phố thì Hiếu gọi điện bảo sẽ lái xe qua đưa cô đào thoát khi còn kịp. Hai đứa sẽ thuê một cái homestay ven biển, tắm mát, thư giãn rồi gọi đồ ăn phục vụ tận nơi cho thoải mái, tội gì mắc kẹt ở đây ngột ngạt, tù túng thế này. Tất nhiên là Thùy từ chối, sau có nghe nói anh ta làm ầm ĩ ở chốt kiểm soát nhưng rồi bị buộc phải quay về.

Xuống đến phòng khách, Thùy thấy bố đang theo dõi bản tin thời sự phát trên ti vi. Khung hình lướt qua những y, bác sĩ trong bộ đồ bảo hộ bịt bùng giữa trời nắng cháy, những người lính khẩu trang kín mít tất tả ngược xuôi. Số ca lây nhiễm vẫn chưa có dấu hiệu giảm, số người phải đi cách ly ngày càng nhiều, các lực lượng căng mình chống dịch hầu như không có chút thời gian nghỉ. Bao nhiêu người đang vất vả ngoài kia.

- Bố ơi, mẹ đi đâu rồi ạ?

- Mẹ ở trong phòng kia kìa, hình như đang liên lạc với các cô, các dì bên chi hội phụ nữ bàn chuyện sắp tới giúp đỡ khu cách ly con ạ. Con làm bữa tối đi nhé, nấu thêm cho nhà bác Hội bát canh cua, tí bố đưa qua trước cổng. Cái Hoa con út bác ấy đợt này phải ở luôn trong bệnh viện, thấy bảo đi lấy mẫu xét nghiệm trắng đêm luôn.

Thùy vừa loay xoay trong bếp, vừa nghĩ ngợi. Mấy hôm rồi không đi chợ được nhưng vẫn có bầu bí, mồng tơi, nhút mít của bà con các huyện gửi về hỗ trợ, mỗi nhà san sẻ với nhau một ít. Trong lúc khó khăn này mới thấy thêm trân quý những điều nho nhỏ khuất lấp giữa bận rộn đời thường. Tự nhiên Thùy lại nhớ đến anh. Chắc rất lâu rồi anh chưa được ăn một bữa cơm gia đình đúng nghĩa. Thùy có ích kỷ quá không khi những ngày qua chỉ biết đến bản thân mình.

*

Thành phố dần đi qua những ngày giãn cách, khoảng thời gian đầy lo âu, căng thẳng nhưng cũng vô cùng đặc biệt đối với nhiều người. Trong ranh giới mong manh do dịch bệnh, Thùy bỗng nhận thấy mình như trưởng thành hơn.

Chần chừ mãi Thùy cũng quyết định sang thăm mẹ anh. Bác đã già, không biết thời gian qua có ổn không. Trái tim Thùy run lên khi đứng trước ngôi nhà nhỏ, mọi thứ vẫn vẹn nguyên như ngày anh đưa cô về làm quen với gia đình. Cô đang ngập ngừng chưa dám gọi cửa thì vừa lúc mẹ anh từ trong nhà bước ra. Trông thấy Thùy, bà cụ không giấu được vẻ mừng rỡ. Hồi còn yêu nhau, lần nào tới chơi bà cụ cũng lụi cụi chuẩn bị bao nhiêu món ngon cô thích ăn, cẩn thận chăm lo cho cô từng li từng tí. Thế mà từ khi chia tay anh, Thùy chưa ghé lại, cũng chẳng nói gì với bà cụ một lời.

- Dạo này con bận lắm phải không? Lâu quá không thấy con sang chơi, thằng Minh nó bảo cơ quan cử con đi học ở đâu xa lắm.

Vậy là anh chưa nói với mẹ hai người đã chia tay. Thùy bỗng thấy nghèn nghẹn nơi lồng ngực. Mẹ anh nắm tay Thùy dẫn vào nhà, lọ mọ xuống bếp pha trà hoa cúc cho Thùy uống. Cô bước lại gần bàn làm việc của anh, trên giá sách, bức ảnh chân dung của cô vẫn còn nguyên đó. Nghe tiếng bước chân từ dưới bếp đi lên, Thùy vội đặt bức ảnh xuống.

Mẹ anh mỉm cười hồn hậu:

- Nhiều lúc ngồi làm việc mà thấy nó cứ ngắm ảnh cháu mãi thôi, bác bảo nhớ thì xin đón người ta về đi, nó chỉ cười cười chả nói gì. Tính nó gặp con gái thì rụt rè chứ công việc lại xông pha dũng cảm lắm. Cái đận đầu năm nay, khi nó lao xuống sông cứu mấy người đuối nước rồi sau kiệt sức phải vào viện ấy, nghĩ lại bác thấy còn run. Nói dại chứ lỡ nó có mệnh hệ gì thì bác biết sống sao hả cháu.

Thùy ngạc nhiên quá vì chưa từng biết đến chuyện này bao giờ. Mẹ anh kể thêm là báo chí cũng đến đơn vị để viết bài nhưng anh đề nghị giấu tên vì ai trong hoàn cảnh đó cũng sẽ làm như anh mà thôi. Giờ Thùy mới nhận ra lý do vì sao ngày sinh nhật hôm ấy anh không liên lạc gì với cô, sau đó cô cũng không cho anh một cơ hội để giải thích nữa. Nỗi day dứt xâm chiếm trong lòng, cô cầm bàn tay khô gầy của mẹ anh, khẽ nói:

- Anh Minh lâu rồi không về được, chắc bác nhớ anh ấy nhiều lắm!

- Nhớ lắm chứ, chẳng biết bao giờ dịch dã mới kết thúc để nó được về. Đợt tháng trước nó có ghé qua chốc lát. Hai mẹ con đứng cách nhau một quãng qua cái cổng kia, nói được mấy câu thì phải đi, thương lắm con ạ!

*

Sau một đêm thức trắng hỗ trợ các đồng chí bên CDC đi lấy mẫu xét nghiệm, anh trở về đơn vị, người mệt nhoài, nhưng đầu óc lại căng thẳng không thể nào ngủ được. Đang kiểm tra lại danh sách tiếp nhận cách ly thì trực ban gọi điện vào báo cáo có người thân mang đồ lên tiếp tế, muốn được nhìn thấy anh từ xa một lát thôi.

Anh mang đồ bảo hộ đi ra cổng mà thấy lòng lo lắng. Mẹ anh năm nay gần bảy mươi tuổi rồi, đã điện thoại về dặn mẹ yên tâm ở nhà, vậy mà sao vẫn lặn lội đến thăm. Nhìn qua chốt kiểm soát, anh bỗng thấy phía xa một dáng người rất quen đang đưa tay vẫy vẫy. Anh sững người lại, tưởng chừng như trái tim mình đập lạc đi. Dưới ánh nắng rực rỡ của buổi chiều hè, Thùy đang đứng đó, khẩu trang kín mít và mái tóc buộc gọn gàng phía sau.

Điện thoại anh nhấp nháy dòng tin nhắn cô vừa gửi đến: Bình an anh nhé, em chờ.

Trần Thị Tú Ngọc (theo baohatinh.vn)

 Ý kiến của bạn |   Gửi tin qua E-mail |   Bản để in
Tin liên quan
  • Tin ở ngày về (12/09/2021)
  • Tiếng tơ trên sông (05/09/2021)
  • Giấc mơ cây trái (29/08/2021)
  • Ngày mai sáng rỡ (22/08/2021)
  • Cơn mưa trái mùa (08/08/2021)
  • Ngôi miếu cổ (01/08/2021)
  • Những câu chuyện đàn bà (25/07/2021)
  • Nửa cái bánh sắn (18/07/2021)
  • Hương chiều (11/07/2021)
  • Hạt giống (04/07/2021)
Các tin khác
  • Học sinh thời COVID (10/10/2021)
  • “Người phụ nữ trên núi” (03/10/2021)
  • Nghề đan (26/09/2021)
  • Khép lại những cánh cửa sổ (27/06/2021)
  • Hoa ban bay (20/06/2021)
  • Khách không mời (13/06/2021)
  • Ông bán gió (06/06/2021)
  • Mầu ký ức (30/05/2021)
  • Thành phố trẻ (23/05/2021)
  • Tìm một ai đó... giống anh (20/05/2021)

Video

Ý kiến của kiều bào về Kết luận số 12-KL/TW của Bộ Chính trị
Con số 5 kỳ diệu
Hà Nội mười hai mùa hoa
Nhớ những Trung Thu thuở ấu thơ
Tháng tám mùa Thu!
Chạm vào tháng ba
Nhớ Tết quê
Mùa ngóng tết thần tiên
Thắng cảnh bạn thích nhất?
Vịnh Hạ Long
Phong Nha - kẻ Bàng
Cát Bà
Đảo Phú Quốc
Fanxipang