18/08/2017 03:25:00 PM
Thiệp hồng

Cái thiệp hồng ấy rốt cuộc chẳng hiểu đến tay hắn để làm gì, phải chăng như để nhắc nhở rằng nàng vẫn luôn xem hắn như “một người bạn thân” suốt mấy năm qua nên ngày trọng đại của cuộc đời mình nàng vẫn nhớ tới hắn. Hay để nhắc cho hắn nhớ, nàng đã từng rất-thương-hắn?...

 

 

Hắn cầm chiếc thiệp hồng mà nàng mới đưa chiều nay trên tay, miệng hắn tự động nở một nụ cười chẳng rõ khinh bạc hay vui vẻ. Hắn đốt điếu thuốc hút và gảy tàn thuốc văng tứ tung, xong như sực nhớ ra đang cầm trên tay tấm thiệp, hắn vội dụi điếu thuốc. Rồi bỗng dưng hắn bật cười rõ to, nụ cười giống như cay đắng nhất mà hắn từng có: “Tại sao tới lúc này tôi vẫn sợ em thấy tôi làm những điều em đã cấm tôi?”. Bốn năm rồi, kể từ lúc nàng và hắn chia tay, thời gian đủ lâu để hắn có thể yêu thêm một ai khác và cũng đủ lâu để hắn có thể quên đi một mối tình từng làm hắn vò xé tâm can. Ấy thế mà giờ hắn vẫn thấy ngai ngái trong lòng, cái nỗi đau thỉnh thoảng nhói lên từng cơn trong tim hắn, hắn chẳng rõ là vì lòng hắn còn thương hay bởi vì con người vốn vô cùng ích kỷ, dù đã chia tay rồi vẫn muốn người ta mãi yêu và thương mình.

Hắn và nàng học chung lớp đại học. Trong khi nàng là cô sinh viên giỏi nhất lớp luôn sống hết mình theo chuẩn mực thì hắn lại là một kẻ hơi ngông và bất cần đời. Thậm chí đôi khi hắn vẫn hay tự hỏi tại sao hắn đậu được đại học, mà theo nàng là “tuy hắn ngông nghênh nhưng rất thông minh”. Những tưởng hai con người vốn chẳng thể nào ưa nhau được ấy thế mà lại quyến luyến nhau lúc nào không hay. Cho tới tận bây giờ hắn vẫn thầm tự hỏi mối quan hệ của hắn và nàng là gì, liệu có thể khi xa nhau gọi là chia tay được không khi chẳng có một mối ràng buộc nào rõ ràng ngoại trừ danh xưng “bạn thân”. Nàng và hắn bắt đầu là “bạn thân” từ giữa năm một, lúc đó phải nói cả lớp đều ú òa trong ngỡ ngàng, vì rõ ràng hai người khác nhau là thế, và cũng vì vốn theo thói chọc ghẹo của mọi người lâu nay thì giữa nam và nữ làm gì có tình cảm nào gọi là bạn thân. Hơn nữa, ở cái lứa tuổi này, bạn thân chỉ như một bước để chờ “tiến thêm bước nữa”. Mặc kệ những gì người ta nói, mỗi ngày hắn và nàng vẫn đi cạnh nhau, cái tướng dong dỏng cao của hắn, áo lúc nào cũng bỏ ngoài quần, tai lúc nào cũng gắn headphone, còn bên cạnh là nàng, thấp bé, đôi kính cận dày cộm, quần áo chỉnh tề, trông hắn hệt như đang đi cùng người mà mình bắt nạt.

- Tôi nghĩ là từ giờ bà đừng có đi cạnh tôi nữa. Trông tôi vốn đã như kẻ xấu rồi mà đi cạnh bà càng giống kẻ xấu hơn.

Và thể nào nàng cũng phụng phịu giãy nãy:

- Nếu tôi mà không đi học cùng ông thì thể nào ông cũng sẽ lại trốn học cho coi.

Hắn chỉ biết thở phào. Kỳ lạ một điều là dù không thích học nhưng lần nào điểm hắn cũng cao, có lẽ bởi thế, hắn không cảm thấy chênh lệch quá nhiều về trình độ khi ở bên cạnh nàng. Có điều thực là hắn hay trốn học, nhưng nếu nàng bắt được hắn, thì hắn sẽ lại lò dò theo nàng đến lớp. Đôi khi, nàng cũng để cho hắn trốn học vì cuộc sống mà hắn đang có thực sự đôi lúc cần được “nghỉ ngơi”. Nhiều lúc hắn nghĩ có lẽ vì vô tình biết được gia cảnh hắn mà nàng cảm thương, vì kỳ thực nàng vốn rất thương người, cứ như nàng sinh ra để ban phát tình thương cho kẻ khác, và rồi luôn ở cạnh hắn. Từ nhỏ hắn đã ở với bà nội, những người khác như luôn chối bỏ sự tồn tại của hắn, còn ba mẹ hắn lại ở xa không biết hắn thiếu thốn tình thương, vì thế hắn luôn sống theo kiểu, mà như nàng nói, là “sống bất cần đời chỉ để được người ta chú ý và quan tâm, vậy thì từ giờ có tôi quan tâm ông rồi đấy”.

Hắn hay say, cái say của kẻ hay uống. Người đời nhìn vào hắn và thế là có đủ chuyện thêm thắt. Hắn không chối vì quả thật hắn hay cùng đi uống với những người anh em trong văn nghệ, tụ tập đàn hát rồi vài lon bia, nhưng chưa bao giờ hắn không kiềm chế nổi mình, có điều, những con người ngoan hiền khi nhìn người khác có chút bia rượu thì cũng cho đó là tiền đề để đánh giá. Nàng hay đón hắn đi học tại quán mà hắn hay uống, những lúc đó nàng sẽ là người đèo hắn trên cái xe đạp cọc cạch giữa trưa nắng, để rồi lúc nào đến lớp, áo nàng cũng thấm đẫm mồ hôi. Những lúc ấy hắn hay nói với nàng:

- Tôi cảm thấy tôi không phải là người tốt, có khi nào sau này bà hối hận khi có người bạn thân nhất là tôi không?

- Ông đừng có ở đó mà ngốc nữa, dù ông có bỏ rơi tôi, tôi nhất định cũng không bao giờ xa ông đâu.

Những mối quan hệ của con người thường không rõ những nguồn cơn. Hắn tồn tại bên cạnh nàng như một người bảo vệ, mà như nàng hay nói: “Nếu sau này chúng ta có xa nhau, tôi sẽ nhớ những lúc ông say rượu gọi cho tôi nói rằng ông nhớ tôi. Tôi sẽ nhớ những chai nước mát ông đưa cho tôi sau giờ tập thể dục, nhớ những lúc qua đường ông luôn đi bên phía có xe, nhớ lúc mà ông chỉnh lại quần áo cho tôi. Nhớ lúc ông nhìn tôi khen tôi dễ thương (lúc đó nhìn mặt ông ngu lắm), dù biết rằng tôi không có dễ thương nhưng nghe ông nói thế vẫn thấy rất vui; nhớ những lúc mình vui vẻ và cả những khi mình dỗi hờn…”. Nghe những câu đó, hắn thậm chí còn không biết mình đã làm được nhiều điều cho nàng như vậy, vì tính hắn vốn là người lầm lì ít nói, ít khi thể hiện ra ngoài nhưng nàng luôn cảm nhận được.

Thế giới mà hắn đang sống và thế giới mà nàng đang sống rất khác nhau, nhưng nàng luôn nói: “Cứ từ từ từng chút một thôi, hãy để tôi bước vào thế giới của ông, tuy tôi có cuộc sống vô cùng đơn giản và không hiểu hết những gì ông chịu đựng nhưng hãy đợi tôi nhé?”. Nhưng hai người vẫn cứ thế, vẫn chỉ gọi nhau là những người bạn thân dù qua thời gian, những câu thể hiện tình cảm đã nhiều dần từ “tôi thương ông/bà” sang “ông/bà là người khác giới quan trọng nhất của tôi”. Nhưng tình cảm cứ ngầm hiểu vậy thôi, chứ chẳng bao giờ rõ ràng.

Cho tới khi, thân thiết với nhau quá cũng là lúc những tổn thương dần đến. Cuối năm một, hắn và một thằng cùng lớp đánh nhau, nàng hết sức can ngăn, nhưng trong lúc nóng giận nhất hắn đã nói điều không nên nói: “Vì bà là lớp phó nên bà lúc nào cũng muốn điều tốt cho lớp chứ chẳng bao giờ nghĩ đến cảm xúc của tôi”. Hắn biết nàng tổn thương vì câu nói đó nhưng rồi nàng vẫn ở bên hắn, thế nhưng lâu dần, khi ở cạnh nhau nhiều quá, với tính nóng nảy của hắn và tính nhẫn nhịn giấu mọi cảm xúc của nàng, mọi tổn thương cứ ngày càng đè nén. Thậm chí, có lần khi hắn lên nhà nàng chơi (cha mẹ nàng thậm chí còn cùng hắn đi hái đậu vì đã quá thân thiết), vào buổi sáng sớm khi hai người cãi nhau nàng đã vừa khóc vừa nói với hắn:

- Tôi không rõ chúng ta ở cạnh nhau có sai không nữa. Ông là người làm tôi tổn thương nhiều nhất nhưng cũng là người tôi yêu thương nhất. Tôi muốn rời xa ông nhưng lại ở cạnh ông. Nhiều khi lý trí, tự dặn phải ngừng lo cho ông, nhưng rồi lại đến bên ông.

Có một điều những kẻ mụ mị vẫn hay hiểu sai, khi người ta nói thế nghĩa là người ta đã tổn thương quá nhiều rồi, nhưng lúc đó trong đầu hắn chỉ nghĩ nàng thương hắn nhiều hơn hắn nghĩ, và hắn, lại cứ làm tổn thương nàng. Sang những năm cuối đại học, khi cuộc sống gia đình làm hắn trở nên chật vật, hắn hay nghỉ học hơn, hắn và nàng liên tiếp cãi nhau, giận nhau suốt mấy ngày. Cả hai cứ nghĩ giận rồi quay lại nhưng ngày này nối tiếp ngày kia và cứ thế dần dần hai người bắt đầu có những khoảng trống không nhau mà không biết. Hắn giấu nỗi buồn của hắn, nàng giấu nỗi lo của nàng. Và khi người ta chợt nhận ra họ không hiểu nhau họ dễ xa nhau. Rồi hắn chợt nhận ra sự thất vọng của nàng lớn dần trong mắt, cũng như cuộc sống của hắn bắt đầu không có những nỗi lo của nàng. Hai người lại cãi nhau, và câu cuối cùng hắn nghe được từ nàng đó là:

- Có lẽ chúng ta nên rời xa nhau thôi. Sau này khi gặp lại, có lẽ sẽ có một cảm giác yêu thương mãnh liệt dấy lên, nhưng cả hai chúng ta đều biết nó không đủ sức để đưa chúng ta quay trở lại.

Và rồi, bốn năm đã trôi qua kể từ ngày ấy, không một tin nhắn, không một tin tức, chỉ có giờ, sau từng ấy năm nàng gửi cho hắn một cái thiệp hồng, và cái thiệp hồng ấy như một trang nhật ký nhắc hắn nhớ lại toàn bộ những cảm xúc mà hắn đã từng quên. Cái thiệp hồng ấy rốt cuộc chẳng hiểu đến tay hắn để làm gì, phải chăng như để nhắc nhở rằng nàng vẫn luôn xem hắn như “một người bạn thân” suốt mấy năm qua nên ngày trọng đại của cuộc đời mình nàng vẫn nhớ tới hắn. Hay để nhắc cho hắn nhớ, nàng đã từng rất-thương-hắn?

Lê Hứa Huyền Trân (baoquangnam)

 Ý kiến của bạn |   Gửi tin qua E-mail |   Bản để in
Tin liên quan
  • Đèn đỏ (16/08/2017)
  • Tình đồng đội (11/08/2017)
  • Bước khỏi giấc mơ (28/07/2017)
  • Chuyện kể của Bồ Công Anh (21/07/2017)
  • Cô gái đến phòng tôi (14/07/2017)
  • Tình hạ (07/07/2017)
  • Hương cỏ mật (03/07/2017)
  • Phía sau mưa... (16/06/2017)
  • Sen (09/06/2017)
  • Chuyện tương lai (01/06/2017)
Các tin khác
  • Vùng ký ức trắng (17/11/2017)
  • Người đàn bà tìm con (14/11/2017)
  • Mùa dã quỳ nở bông (12/11/2017)
  • Hoa xuyến chi (07/11/2017)
  • Vòng xoay nghề nghiệp (01/11/2017)
  • Về nhà… (19/10/2017)
  • Tâm hồn tôi (17/10/2017)
  • Chốn cũ (13/10/2017)
  • Trung thu muộn (03/10/2017)
  • Con đường lát đá (26/09/2017)

Video

Đoàn kiều bào và hải trình đến với Trường Sa 2017
Đông về...
Mùa dã quỳ nở bông
Người đàn bà tìm con
Chớm đông
Nước Nga
Vùng ký ức trắng
Chạm vào tháng ba
Nhớ Tết quê
Mùa ngóng tết thần tiên
Tháng Chạp của mẹ
Những ngày cuối năm
Một cõi thu riêng
Thắng cảnh bạn thích nhất?
Vịnh Hạ Long
Phong Nha - kẻ Bàng
Cát Bà
Đảo Phú Quốc
Fanxipang