25/04/2021 10:32:00 AM
Sông nước hiền hòa

Con đường có hoa tím nở hai bên lề đã quen thuộc với Lăng. Mỗi ngày thức dậy, khi bình minh còn nhập nhoạng và mặt trời vẫn chưa lên hết, Lăng đã tức tốc ra khỏi nhà. Dù có những ngày gió lạnh và cả những ngày mưa dầm… đôi chân Lăng vẫn thoăn thoắt về phía dòng sông sóng sánh nước.

Dòng sông cách chỗ Lăng không xa lắm, đi độ hai mươi phút là tới. Sáng nào Lăng cũng đến với sông, suốt mười năm tròn. Trong mắt Lăng, con sông đó đẹp lắm, nhất là vào mùa lục bình xanh um trên mặt sông, hoa nở tím ngát, lung linh trong ánh sáng mặt trời rạng đông. Sư thầy nói với Lăng, con sông đó thiêng liêng lắm. Hồi còn trẻ, thầy cũng như Lăng, sáng nào cũng ra ngắm sông. Buồn ra ngồi nói chuyện với sông, nhìn sóng nước chuyển động nhè nhẹ. Con sông làm tâm hồn thư thái, nước sông mát lắm, vốc lên rửa mặt là sảng khoái tâm hồn.

Sư thầy cũng nói chuyện nguồn cội của Lăng. Rằng một buổi sáng nọ, thầy nghe tiếng khóc trẻ con ngoài cổng chùa. Vội vã bước ra, thì gặp Lăng được quấn trong khăn ấm áp, kèm một lá thư, nằm dưới gốc đa cổ thụ. Xung quanh, thầy không thấy một bóng người. Thầy ẵm Lăng lên tay, nói thầm: “Thôi, con đã có duyên thì vào chùa tá túc với thầy”. Sư thầy thương và nuôi Lăng như ruột thịt. Lớn hơn một chút Lăng được có gian buồng ngủ riêng, tuy nhỏ nhưng mát. Và Lăng cũng như sư thầy, rất quý con sông. Bởi theo lời kể của thầy, ba của Lăng - người đàn ông làm nghề lái tàu ngày nào cũng xuôi ngược qua đây.

- Có thật ba con lái tàu trên sông không thầy? Sao con đợi hoài mà ba không ghé lại, hay ba không biết con đang ở trên bờ đợi?

Lăng hỏi vậy, trong một buổi tối sương rơi ướt đẫm mái chùa. Thôn xóm lặng thinh. Chỉ có tiếng đêm trở mình cùng tiếng gió.

Sư thầy nhìn Lăng, đưa tay xoa nhẹ đầu của Lăng. Gương mặt sư thầy lúc nào cũng hiền lành và phúc hậu. Thầy nói:

- Sáng nào, chiều nào cũng có chiếc tàu chở khách đi ngang qua. Người lái tàu đó là ba con. Người đàn ông có khuôn mặt hơi rám, tóc hơi xoăn. Nhìn kỹ thì khuôn mặt của con không khác gì ba con...

Nghe vậy, lòng Lăng càng rộn rã. Lăng nghĩ chắc chắn sẽ có ngày được gặp bởi ba nào có xa xôi. Ba ở ngay trên dòng sông kia, trên chiếc tàu chở khách kia. Ba vẫn thường qua lại ngang chỗ Lăng đứng. Chỉ là vì khoảng cách giữa đôi bờ hơi xa nên Lăng chưa một lần được chạm vào tay ba. Bên này không có bến nên tàu ít ghé.

Sư thầy xoa đầu Lăng, nói đi ngủ, sớm mai còn ra ao sen lấy trà đã ướp, nấu nước pha trà cúng Phật. Lăng dạ rồi mà về phòng vẫn trằn trọc, nằm vắt tay lên trán kiểu người lớn. Lăng nghĩ về ba, về chiếc tàu chở khách hằng ngày qua lại trên sông. Chắc ba cũng hiền như sư thầy vậy. Chắc ba cao lớn và mạnh mẽ lắm, mới lái tàu chở biết bao người xuôi ngược. Lăng nghĩ thêm đôi ba chuyện nữa, rồi thiếp mắt, bỏ lại đêm quê lắng sâu và lá đa khô rơi xuống thềm chùa rêu phủ.

* * *

Đợi ba hoài không được, lòng Lăng nôn nóng. Chỉ còn cách đợi chiếc tàu khách đi ngang, bước xuống tàu mới gặp được ba. Lăng muốn được gặp ba lắm rồi. Mẹ thì Lăng chưa nghĩ đến, bởi trong thâm tâm Lăng, mẹ có lý do nào đó mà để Lăng ở chùa rồi đi. Lăng không trách, nhưng cũng sợ mẹ không muốn gặp.

Hôm đó, Lăng dậy sớm hơn mọi khi, trời se lạnh, gió lùa về làng, xao xác cây đa mái chùa. Lăng đội mũ len thầy cho, màu hơi xám. Lăng rót nước cúng Phật, quét sân chùa khi sương còn khẽ khàng rơi. Lăng chợt lặng nhìn cây đa trước sân, nơi Lăng từng là một đứa trẻ nằm cuộn dưới gốc cây. Cây đa trong mắt Lăng không lớn hơn, cũng không nhỏ đi. Nó vẫn vậy, khỏe khoắn, xanh mát. Cây đa mà mỗi độ đi đâu xa với sư thầy Lăng cũng nhớ, chỉ mong được trở về ngồi bên gốc cây trong những buổi chiều có khói đốt cỏ khô bay vào thơm ngát mùi hương.

Quét tước xong xuôi, Lăng mặc thêm cái áo nữa rồi chạy ra bờ sông. Lăng đã làm điều táo bạo mà trước giờ chỉ có trong ý nghĩ. Đón tàu. Gọi tàu. Lăng sẽ đứng trên bến sông này đợi con tàu đi ngang qua, Lăng sẽ gọi nó cập bến để bước xuống, đi đâu cũng được, nhưng Lăng sẽ được nhìn thấy ba, sẽ được gọi ba, sẽ được vùi đầu vào lòng ba, nghe ba gọi “Con ơi!”, nghe ba nói nhớ Lăng nhiều lắm. Nghĩ vậy, lòng Lăng rộn rã. Bước chân Lăng càng nhanh hơn. Lăng không để ý đến mấy bông hoa tím nở ven đường hôm nay rộ hơn, thơm ngát hơn nhiều lần mấy hôm trước.

Mặt trời đã lên cao rồi mà chiếc tàu vẫn chưa đến. Lẽ nào hôm nay tàu không đến? Lăng nghĩ vậy, lòng đâm lo. Nhưng cái tiếng chân vịt xé sóng ràn rạt đã làm lòng Lăng vỡ ra. Nó dáo dác tìm, kia rồi, chiếc tàu đang đến. Bàn tay nhỏ của Lăng vẫy vẫy lia lịa, cùng tiếng gọi dồn dập, nhưng chắc người lái tàu không nghe vì gió đã bạt tiếng Lăng đi mất. Nhưng họ đã nhìn thấy.

- Có đứa nhỏ gọi tàu kìa! - Người đàn ông ngồi trước mũi hô vang để người lái tàu nghe thấy.

- Chắc nó phá thôi! Nhỏ xíu vậy ai cho đi tàu một mình mà gọi? - Người khác chêm vào.

Vậy là chiếc tàu đi luôn. Nó đi trong sự ngỡ ngàng của Lăng và sau đó là tràn ngập tiếc nuối, xót xa. Lòng Lăng nhoi nhói, nước mắt chảy ròng ròng. Không phải ba đâu! Không phải! Lăng nghĩ dồn dập! Nếu là ba thì ba đã ghé rồi chứ đâu có đi luôn, để Lăng chơi vơi trên bến sông này? Nhưng trong nó vẫn còn chút hy vọng, nó gào lên, cố phát ra âm thanh thật to để người trên tàu nghe thấy:

- Đừng đi! Tàu ơi! Ba ơi!

Chiếc tàu vẫn xé sóng băng đi qua khỏi dòng sông. Qua đôi bờ có hoa nở tim tím. Lăng ngồi thụp xuống đất, bóp dập một bông hoa tím trong tay, mùi hoa ngai ngái, không thơm như hoa của hôm qua, hôm kia.

- Đứng dậy đi con! Đừng khóc nữa, tàu đi mất rồi!

Tiếng sư thầy cũng nghẹn lại. Thầy cũng rơi nước mắt khi thấy Lăng hụt hẫng kêu gào.

- Con sông này sẽ vỗ về lòng con, sẽ mang ba con trở lại khi đã đủ duyên, khi đúng thời điểm. Trên đời này không có gì theo ý mình hết đâu, như chiếc tàu kia đã không ghé lại đón con. Nhưng mà rồi một ngày tàu sẽ mang ba con quay trở lại...

Tiếng sư thầy như âm thanh sóng của sông vỗ vào lòng Lăng. Trong phút chốc, Lăng thấy mọi thứ tan biến, chỉ còn những bông hoa lấp lánh trước mắt Lăng. Và sông vẫn chảy. Lăng nhắm mắt, nghĩ về ba, về sư thầy, về hạt mầm hy vọng mà sư thầy đã gieo trong lòng Lăng. Lăng sẽ tắm tưới cho nó để nó lớn lên, nảy nở.

Còn bây giờ, Lăng sẽ theo sư thầy về mái chùa bình yên và cổ kính. Tay sư thầy nắm bàn tay nhỏ nhắn của Lăng. Hai người, một từng trải đời, một còn non nớt và những bước chân gieo trên con đường quen. Con đường mà Lăng thường hay đi. Con đường nở hoa tím rộ. Sư thầy vừa đi vừa nghĩ về một làng xa, ở đó vào tháng năm nào đó xa lắc có một người phụ nữ bỏ người đàn ông chất phác siêng năng để chạy theo kẻ sang giàu. Chắc do duyên và do lòng người chưa đủ, nên kẻ sang giàu bỏ người phụ nữ bơ vơ giữa dòng. Đến chừng sinh con, cũng chắc là do duyên chưa đủ, nên người phụ nữ không thể gần con được mà để đứa nhỏ nơi cổng chùa. Đứa nhỏ ấy bây giờ chưa hiểu hết chuyện đời, nên sư thầy gieo vào lòng đứa nhỏ niềm tin về tình thân, hy vọng giữ cho đứa nhỏ sự ấm áp về con người khi lớn lên...

Hoàng Khánh Duy (theo baocantho.com.vn)

 Ý kiến của bạn |   Gửi tin qua E-mail |   Bản để in
Tin liên quan
  • Tôi và hắn (18/04/2021)
  • Bạn bè (11/04/2021)
  • Gió ngược (02/04/2021)
  • Duyên nợ sóng gió (26/03/2021)
  • Nụ còn trổ tiếp mùa bông (19/03/2021)
  • Cánh đồng năn lác (12/03/2021)
  • Phải lòng tuổi thơ (05/03/2021)
  • Trôi cùng sông (26/02/2021)
  • Căn phòng nắng (19/02/2021)
  • Trăng in đáy nước (12/02/2021)
Các tin khác
  • Học sinh thời COVID (10/10/2021)
  • “Người phụ nữ trên núi” (03/10/2021)
  • Nghề đan (26/09/2021)
  • Trong lặng yên của phố (19/09/2021)
  • Tin ở ngày về (12/09/2021)
  • Tiếng tơ trên sông (05/09/2021)
  • Giấc mơ cây trái (29/08/2021)
  • Ngày mai sáng rỡ (22/08/2021)
  • Cơn mưa trái mùa (08/08/2021)
  • Ngôi miếu cổ (01/08/2021)

Video

Ý kiến của kiều bào về Kết luận số 12-KL/TW của Bộ Chính trị
Con số 5 kỳ diệu
Hà Nội mười hai mùa hoa
Nhớ những Trung Thu thuở ấu thơ
Tháng tám mùa Thu!
Chạm vào tháng ba
Nhớ Tết quê
Mùa ngóng tết thần tiên
Thắng cảnh bạn thích nhất?
Vịnh Hạ Long
Phong Nha - kẻ Bàng
Cát Bà
Đảo Phú Quốc
Fanxipang