23/03/2018 04:44:00 PM
Mộc hương đêm

Những ngày cuối cùng của năm cũ, trời đất cứ xôn xao kỳ lạ. Cả con ngõ vắng cũng thấy chộn rộn hơn. Ngoài phố, kẻ quất, người đào, kẻ mai, người cúc. Những bó lá dong xanh mướt đã thơm mùi gạo thịt. Con bé giật áo mẹ rồi đưa mắt nhìn cành bích đào tươi thắm đang bung nở những cánh mỏng đầu tiên. Chị khẽ kéo con đi, vờ như không để ý. Cánh hoa khẽ vương vào tóc chị, như một sự níu kéo ơ hờ...

 

Chỉ còn lại đường sọc ngang trên áo chị nhoáng lên trong đêm như một vệt lân tinh. Những nhát chổi xoẹt vào đêm rời rã và cô độc. Rồi chậm dần, chậm dần. Tan đi trong màn sương huyền hoặc của đêm mùa đông.

Chỉ còn lại nhịp thở héo hắt cùng những cột đèn đường phả quầng sáng nhợt nhạt. Đây đó, rớt lại vài chiếc lá khô cuối mùa lạo xạo dưới những bước chân. Chỉ còn lại gió lang thang vương vãi suốt dọc đường.

Chị lặng lẽ đẩy chiếc xe, lăn vào những vòng quay mải miết của thời gian. Phố phường chết giấc trong mộng mị. Chị bước ra khỏi cơn mơ, đi về phía ánh sáng. Chỉ còn lại tiếng xe lộc cộc khô khốc vụn vỡ…

Nơi con ngõ nhỏ sâu hun hút, sâu hơn cả những đêm mùa đông, đứa con gái bé bỏng đang chờ đợi chị. Lúc này, chị bước những bước chắc chắn và vững chãi, chiếc ủng nện xuống như những nốt nhạc trầm ấm và dịu dàng. Trong một bài ca của kết thúc và bắt đầu – một sự luân hồi trong bóng tối thầm lặng. Chị bước qua một đôi tình nhân đang nép sát vào nhau, hơi thở ấm nồng của họ trùm phủ lên bộ đồ của chị sực mùi rác rưởi và bụi bặm.

Ngôi nhà nhỏ ở cuối con ngõ ngoằn ngoèo như một sợi dây thừng. Căn nhà lúp xúp bỗng bừng lên lấp lánh bởi những cánh mộc hương trắng muốt đơm hương ngào ngạt. Những cánh nhỏ li ti như ức triệu giọt sương rắc trắng trời đêm bằng hơi thở nồng nàn. Chị mở cổng bước vào, cởi chiếc áo bảo hộ lao động, giũ giũ rồi treo vào móc. Hương hoa ngồn ngộn làm chị chơi vơi. Ánh đèn vàng vọt hắt ra phía khe cửa. Chị đẩy cửa, thấy con bé đang gục đầu thiếp đi trên bàn. Khuôn mặt trẻ thơ phảng phất lo âu. Chị giật mình. Không biết tự bao giờ, nỗi lo âu mơ hồ hiện hữu trên khuôn mặt ấy? Nó đang trôi dài trong những giấc mơ thần tiên hay đang mệt nhoài với những mộng mị? Chị gỡ cây bút ra khỏi tay con bé. Trang viết nhàu nhĩ và lấm lem vì nước dãi. Thế nào khi tỉnh dậy, nó cũng sẽ khóc vì sợ bị cô giáo phê bình. Giá mà chị có thể ở nhà, cùng học với nó. Giá mà những đêm mùa đông dài và buồn, chị có thể vỗ về, ôm ấp nó. Tự nhiên, chị thấy cổ họng mình nghẹn lại. Có một cái gì đắng đót chảy ngược vào trong. Miệng nó lẩm bẩm những tiếng nói trong mơ. Bàn tay vô thức bấu chặt vào tay chị. Chị đặt con xuống giường, nhém chăn cẩn thận cho con. Vùng sáng nơi ngọn đèn bàn bỗng vàng lên nhức nhối. Một cảm giác khiến chị nghẹt thở. Chị lao ra ngoài cửa. Lồng lộng gió. Những đợt hoa mộc hương trút xuống rền rĩ. Như những dải sao câm lặng ở cuối trời. Tiếng dương cầm từ căn gác nhỏ của một nhà ai đó dội lại, nửa thực nửa mơ. Khi phảng phất trong không gian, tan loãng vào đêm, khi găm vào lòng chị những mảnh vỡ âm thanh sắc lạnh. Chị ngồi dưới gốc mộc hương. Những cánh trắng xòe kín phủ mờ dần giấc mơ bàng bạc…

Những buổi sớm, con ngõ nhỏ ngấm ngầm xôn xao. Chút ánh sáng yếu ớt cuối đông cựa mình, cố len vào từng góc khuất. Đứa bé con, đôi mắt mòng mọng nước, tay vẫn ôm khư khư tập vở có trang nhàu nhĩ và lem luốc ngồi sau xe mẹ. Ra khỏi cổng, gặp người đàn ông cùng ngõ, chị gật đầu chào ngượng ngập. Một thoáng, người đàn ông tự nhiên lúng túng. Vết sẹo trên mặt anh bỗng tím lịm, nổi lên cuồn cuộn như một con rết quẫy đạp bên má. Chị khẽ rùng mình. Thấy con rết đang bò lâm râm trên da thịt. Bỗng con bé lên tiếng làm chị chợt tỉnh. Ngẩng đầu lên, người đàn ông đã đi khuất tự bao giờ. Chỉ còn chị vẩn vơ với những ý nghĩ. Chị vội nhấn pê đan theo những vòng quay quẩn quanh mải miết, ùa ra con phố trong một sớm tinh sương.

...

Lại một đêm như thường lệ, chị đành phải để con bé ở nhà để đi làm ca. Trong những cơn gió của những ngày cuối Chạp đã có chút hây hẩy nồng nàn. Một mình lặng lẽ với con phố u trầm, những nhát chổi của chị chạy trên đường xao xác. Đây đó, một vài người bán đào quất sớm ngủ gục trên manh chiếu. Chiếc mũ tàn sụp xuống che khuất đi nửa mặt. Thỉnh thoảng có tiếng cựa mình sột soạt. Những cánh đào cuộn mình trong lớp vỏ xanh. Những trái quất vàng óng giấu mình vào trong lá. Thiêm thiếp ngủ.

Những nhát chổi lạc lõng. Một vài con chuột sục sạo ăn đêm giật mình chạy biến vào khe cống, để lại những chiếc túi nilon và vỏ đồ hộp vương vãi. Dồn tất cả lại rồi tống vào xe rác. Chị còn chẳng cảm nhận được những mùi xú uế đó. Phải chăng vì chị đã quá quen? Kiếp sống của chị là kiếm miếng ăn từ những đồ rác rưởi và bẩn thỉu? Chị thấy lòng nặng trĩu. Miếng lá bánh chưng ở góc đường bỗng sực lên mùi nồng nã. Mùi tết. Nếu đào, quất kia là những thứ còn xa xỉ thì miếng bánh chưng làm sao thiếu được. Rồi còn con bé. Chị muốn một cái tết tươm tất cho con. Nhưng mà… Chị thấy nghèn nghẹn. Đôi bàn tay khẽ run run. Chiếc chổi chợt bất động trên mặt đường. Trong khoảnh khắc thời gian ngừng lại ấy, chị thấy một vật gì lấp lánh mắc vào chiếc chổi. Cúi xuống nhặt lên thì giật mình, một sợi dây chuyền vàng. Chị nhìn trước nhìn sau. Tĩnh lặng, không một bóng người. Cái sợi dây bằng vàng chợt nóng ran trong tay chị. Thoáng qua đầu chị là cảnh ngày tết sung túc đầy đủ quất đào và những bộ váy áo xúng xính cho con. Bỗng tiếng xe máy từ đâu xộc tới. Đôi nam nữ hớt hải chạy đến. Ùa vào chị là mùi nồng ấm của đôi chim thiêm thiếp ngủ trên vòm lá. Đôi trẻ hỏi chị về chiếc dây chuyền. Chị run rẩy, lắc đầu. Thấy nước mắt cô bé chảy ngược vào tim mình đắng đót. Sợi dây trong tay rát bỏng. Cảnh ngày tết trong mường tượng của chị tự dưng vỡ nát, như những mảnh đêm thảng thốt rơi rớt xuống vệ đường. Chị lảo đảo bước một vài bước, khẽ ném sợi dây chuyền xuống đất, khua khua vài nhát chổi rồi vờ gọi. Có phải cái này không. Cô bé lao đến, chộp lấy rồi rối rít gật đầu cảm ơn. Đôi trẻ leo lên xe phóng đi. Chỉ còn luồng khói trắng xám mờ mịt trước mắt. Chị bần thần ngồi xuống. Thấy lòng trống rỗng. Có nhiều thứ trong cuộc đời này đã tuột khỏi tay.

Ở một góc khuất, người đàn ông lặng lẽ nhìn chị. Đã bao đêm rồi. Con rết trên má anh chìm vào giấc ngủ của làn da tái nhợt. Người đàn ông lầm lũi đi theo vệt sáng nháng lên giữa đêm, giữa những bánh xe khô khốc vụn vỡ. Đi theo hơi thở người đàn bà. Đã rất gần mà lại xa xôi. Gần như anh có thể chạm tới nhưng nó lại vụt thoáng qua, hờ hững. Chị đã rất gần anh. Trong cái đêm anh chở khách và bị kẻ đó tấn công hòng cướp xe, dù chống trả được và phóng xe đi nhưng anh đã bị thương. Anh gục xuống trước cổng nhà và gặp chị. Chị hoảng hốt dìu anh vào và băng bó vết thương. Xóa bớt những khoảng cách sợ hãi và nghi kỵ. Con rết trên mặt anh đau đớn quằn quại. Những dấu vết xóa xăm trên lưng anh nhằng nhịt giữa tấm băng vết thương quấn chéo. Đôi tay chị run run như đã từng nghi ngại trước anh và quá khứ của anh. Đã hơn chục năm, anh sống trong tù tội vì tuổi trẻ bồng bột ngông cuồng. Vết chém chí tử trên mặt là dấu vết nghiệt ngã của những năm tháng dữ dội. Ra tù, anh lái xe ôm sinh nhai, sống trong lặng lẽ, mặc cảm. Chiếc mũ bảo hiểm kín cằm to sụ hệt cái nồi cơm điện lúc nào cũng xùm xụp trên đầu. Như thể muốn cách ngăn anh với thế giới. Nhiều người ném vào anh cái nhìn lạnh nhạt, thờ ơ. Chị cũng không ngoại lệ. Vậy mà từ cái đêm chị băng vết thương cho anh, ánh mắt chị cứ ngượng ngùng và bối rối. Cả hơi thở chị cũng xốn xang trong anh. Làm mắt anh cứ xao xác dõi về cuối ngõ. Nơi có cây hoa trắng cuồn cuộn dâng hương…

Người đàn ông vẫn lặng lẽ nhìn chị. Như nhìn hòn nhẫn thạch trong huyền thoại Ba Tư. Bóng tối câm lặng trùm phủ lấy hai con mắt thăm thẳm trời đêm. Những mảnh sáng ánh lên nhoi nhói. Bỗng có tiếng động cơ gầm rú, xé toạc phút giây tịch mịch. Người đàn ông chạy bổ khỏi góc khuất, lao ra, kéo chị vào lề đường. Trong khoảnh khắc ngỡ ngàng, chị sực tỉnh khỏi cơn mê. Chỉ còn thấy vụt qua những bóng xe lố nhố nhả những luồng khói xám xịt và khét lẹt. Bàng hoàng gỡ mình khỏi tay anh. Lại thấy như con rết đang bò lâm râm trên da thịt. Chiếc đồng hồ lớn của thành phố gióng giả điểm mười hai tiếng. Chị chỉnh lại khẩu trang rồi vội vã đẩy chiếc xe đi. Anh định đuổi theo rồi bỗng nhiên khựng lại. Nhìn theo bóng chị đổ dài trên mặt đường, run rẩy. Rồi mất hút, chỉ còn tiếng bánh xe lọc cọc nện vào mặt đường như một khúc vĩ thanh buồn.

...

Những ngày cuối cùng của năm cũ, trời đất cứ xôn xao kỳ lạ. Cả con ngõ vắng cũng thấy chộn rộn hơn. Ngoài phố, kẻ quất, người đào, kẻ mai, người cúc. Những bó lá dong xanh mướt đã thơm mùi gạo thịt. Con bé giật áo mẹ rồi đưa mắt nhìn cành bích đào tươi thắm đang bung nở những cánh mỏng đầu tiên. Chị khẽ kéo con đi, vờ như không để ý. Cánh hoa khẽ vương vào tóc chị, như một sự níu kéo ơ hờ.

Chị ngồi lau đi lau lại khung cửa sổ. Như mải miết lau chùi sạch sẽ đến cùng kiệt ký ức mình. Đã bao năm rồi, hai mẹ con lầm lũi đón tết mà thiếu hơi ấm của một người đàn ông. Kể từ khi chị có mang và người ấy bỏ đi, những dấu vết của người ấy cũng đã suy tàn trong trí nhớ.

Bỗng có tiếng gọi cổng. Con bé ùa chạy ra. A, đẹp quá! Nó reo lên, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn cành bích đào trên tay người đàn ông. Người đàn ông bước những bước ngập ngừng. Bác cho con cành đào chơi tết nhé! Chị ngẩng mặt lên. Mắt chạm nhau thảng thốt. Ngưng trong giây lát, người đàn ông mạnh mẽ bước những bước dài về phía chị. Rồi lúng túng, vụng về chìa ra một túi có lá dong và gạo thịt, ấp úng mãi mới nói thành câu. “Tết nhất đến nơi, cũng phải có nồi bánh chưng… Ăn thì chả bao nhiêu, mua ngoài lại không đảm bảo, nên tôi mang các thứ sang đây, gói bánh cùng với chị… có được không. Thôi thì.. hai nhà làm chung một nồi”.

Tiếng người đàn ông trầm ấm tan vào những cánh mộc hương. Con rết trên khuôn mặt anh lặng im, khuất về phía bóng tối…

Nồi bánh chưng được bắc lên. Trong ánh lửa bập bùng, bóng họ dạt vào nhau trên mảnh tường bạc phếch rêu phong. Ngọn lửa ấm nóng làm đôi má chị ửng hồng. Ngoài kia, mộc hương phủ kín đêm xuân đầu tiên với những cánh trắng tinh khôi và dịu ngọt.

Nguyệt Chu (baoquangnam)

 Ý kiến của bạn |   Gửi tin qua E-mail |   Bản để in
Tin liên quan
  • Hạnh phúc của mẹ (20/03/2018)
  • Đợi Chờ (13/03/2018)
  • Bức thư tình trong lọ thủy tinh (11/03/2018)
  • Về với ba đi con (07/03/2018)
  • Ẩm thực của mạ (02/03/2018)
  • Tìm về nguồn cội (14/02/2018)
  • Gửi hoa đào ra đảo (09/02/2018)
  • Tìm về nguồn cội (06/02/2018)
  • Đón Tết (26/01/2018)
  • Kẻ cắp (19/01/2018)
Các tin khác
  • Gia vị tình yêu (13/04/2018)
  • Cây đào năm ấy (10/04/2018)
  • Lá đỏ (06/04/2018)
  • Con thằn lằn (03/04/2018)
  • Cơn gió mùa Xuân (28/03/2018)
  • Ngoái đầu nhìn lại (16/01/2018)
  • Hoa muộn (09/01/2018)
  • Miền sương trắng nở hoa (03/01/2018)
  • Chạm tay vào nhau trong gốm (24/12/2017)
  • Tiếng lư đồng (20/12/2017)

Video

Đoàn kiều bào và hải trình đến với Trường Sa 2017
Ngày xưa rau má
Khúc đồng dao tháng tư...
Cây đào năm ấy
Gia vị tình yêu
Chạm vào tháng ba
Nhớ Tết quê
Mùa ngóng tết thần tiên
Tháng Chạp của mẹ
Những ngày cuối năm
Một cõi thu riêng
Thắng cảnh bạn thích nhất?
Vịnh Hạ Long
Phong Nha - kẻ Bàng
Cát Bà
Đảo Phú Quốc
Fanxipang