29/05/2018 04:36:00 PM
Hình như bên kia mùa tường vi

Không, em sẽ nhặt chiếc lá ấy bỏ vào túi áo, đi đến đâu, đến phương trời em cũng mang theo bên mình. Anh đừng lo, đã có bác sĩ và những phương tiện hiện đại. Anh sẽ bình an, Chúa sẽ nguyện cầu cho anh – Lạc cố tỏ vẻ mạnh mẽ nhưng trong lòng dông bão bời bời. Đôi tay nắm chặt đôi tay, như mới hôm qua, hôm kia anh còn nói cười, còn bẹo má Lạc trong quán café cuối đường mà nay nằm lặng thinh, lạnh buốt...

 

Lạc vẫn nhớ mãi lần đầu tiên gặp Nhật, trong một chiều Lạc đạp xe về nhà trên con đường xao xác lá. Người thanh niên rồ ga thật mạnh từ phía sau lướt ngang qua Lạc, chiếc mũ bảo hiểm tuột dây rớt xuống mặt đường. Trong cơn hoảng loạn Lạc không kịp phanh xe lại khiến bánh xe trờ lên chiếc mũ, Lạc ngã dúi xuống mặt đường. Người thanh niên dừng xe chạy đến đỡ Lạc ngồi lên lề đường, máu từ đầu gối và cánh tay túa ra hoen đỏ vạt áo dài. Mặt Lạc tái xanh. Như đã định thần, người thanh niên bế xốc Lạc lên xe rồi chở đến nhà thương gần nhất băng bó… Mãi sau này, mỗi lần ngồi lại với nhau nhắc về câu chuyện năm xưa, Lạc cười bảo:

- Chạy gì mà nhanh như ma đuổi, may mà em không sao. Nếu không em bắt anh nuôi em suốt đời suốt kiếp, cho chừa.

- Thì bây giờ anh cũng có để em một mình đâu? – Nhật xoa đầu Lạc, vòng tay kéo Lạc về phía mình cho trọn một vòng ôm nồng ấm.

*
* *

Nhiều đêm Lạc thức, không biết mình đang lênh đênh trong giấc mơ hay vừa chạm chân trên đường xưa lối cũ, với một người đã cũ. Hình như Lạc khóc, giọt nước mắt còn đọng lại trên vành tai ướt đẫm mớ tóc mai kéo dài xuống gối. Lạc đinh ninh trong đầu câu nói của Nhật ngày trước, rằng “anh không để em một mình, không bao giờ bỏ em dẫu ngày mai có ra sao”. Vậy mà Nhật nỡ bỏ Lạc ra đi trong một chiều mưa buồn, công viên lặng tiếng nói cười, hoàng hôn chưa kịp bao trùm đã vội vỡ tan trên mặt hồ yên ả. Hai bàn tay đan vào nhau bỗng dưng hững hờ rồi buông ra căm lạnh. Nhật đi, Lạc đứng lặng nhìn cho đến khi bóng Nhật khuất hẳn sau mấy cội cây già và con đường xanh rêu lát đá.

Trưa hôm đó, xe Lạc hỏng lốp. Lạc đang loay hoay trước cửa cơ quan chờ taxi về nhà, bỗng chuông điện thoại reo lên. Số máy lạ hoắc, đầu bên kia vang lên giọng trầm khàn mà Lạc chưa từng nghe được bao giờ. Người thanh niên nói trong hơi thở gấp rút:

- Gia Lạc phải không? Đến bệnh viện mau lên! Nhật đang nằm ở đây…

- Nhật bị gì, hả anh? – Lạc ngạc nhiên.

- Nhật bệnh…

Chưa trả lời xong người thanh niên đã vội cúp máy. Lạc sững sờ. Tự dưng Lạc thấy tim mình nhoi nhói. Chiếc taxi rẽ ngược con đường đến bệnh viện nơi Nhật nằm. Ngồi trên xe, lòng Lạc bồn chồn, Lạc biết hình bóng Nhật vẫn không hề đổi thay trong lòng mình, vẫn vĩnh hằng như thuở Nhật còn nắm chặt bàn tay hay trao Lạc cái ôm nồng nàn. Ngày Nhật đi, Lạc cứ nghĩ mình sống bình yên trong ký ức, vậy mà có lúc đôi chân độc hành trên con đường hai người từng đi qua, từng dắt díu nhau qua những thăng trầm năm tháng, nỗi đau quặn thắt đáy lòng. Lạc nhìn đâu cũng thấy tủi buồn. Cả chiếc ghế đá tư lự góc công viên này ngày xưa Lạc cùng Nhật thủ thỉ chuyện trò. Ghế vẫn còn đây, vắng Nhật, Lạc thấy chiếc ghế quen sao mồ côi và tội nghiệp đến thế! Người ta ôm nhau cớ gì Lạc với Nhật lại chọn cách chia ly trong khi Nhật chẳng cho Lạc một lý do nào thuyết phục. Lạc chắp tay cầu cho Nhật bình an.

Xe dừng trước cổng bệnh viện, Lạc kéo tờ tiền trong túi áo trả cho anh tài xế rồi lao vào bệnh viện. Phòng cấp cứu được ngăn với hành lang bằng cánh cửa kính đóng chặt, tiếng máy đo điện tim lách tách giữa bốn bề lặng ngắt. Qua cánh cửa, Lạc thấy Nhật đang nằm trên chiếc giường trải drap trắng tinh. Nước mắt Lạc tuôn ra giàn giụa trên khuôn mặt nhợt nhạt. Bất giác Lạc thấy tim mình như bị ai đó bóp nghẹt đến không thở được, Lạc nắm chặt cổ áo trong tay như thể vò cho kỳ nát vụn mới thôi. Trước mắt Lạc là người Lạc yêu thương, nhưng bên anh lại là một phụ nữ khác. Chị di di bàn tay trên ngực người Lạc yêu, nhìn anh bằng cái nhìn đắm say, trìu mến. Lạc buông thõng đôi tay thất thểu đi về, dường như Lạc không nhìn thấy người thanh niên đang nhìn Lạc phía cuối hành lang hun hút.

Lạc nhủ thầm: “Hết rồi Nhật! Còn gì nữa đâu mà mong với đợi hả anh?”.

Thời gian, năm tháng, những mùa cây thay lá trổ hoa làm sao đo được lòng người. Phố chiều yên tĩnh, Lạc ngồi trên ban công nghe tiếng chuông nhà thờ góc giáo đường vang vọng, tiếng kinh cầu vang lên an trú và bình tâm. Lạc đưa tay ngắt cánh tường vi cuối cùng ngắm nghía, rồi nhẹ nhàng thả trôi với gió chiều. Tình yêu như gió, lời ước thề cũng theo về với gió trời. Trong dòng người đội nón, che ô đi qua nhau dưới những con đường rợp bóng me, bóng phượng, ai đó tình tự níu tay nhau, ai đó buồn lòng vội vã buông nhau khi cánh chim thiên di cuối mùa chưa bay về chốn cũ. Như Lạc, như anh, như khói sương bảng lảng ban chiều…

Sau khi đã tỉnh táo nghĩ suy, đêm ấy, Lạc nói chuyện với bố. Vẫn là giọng nói trầm lặng, khàn khàn đủ khiến Lạc an bình qua bao trận gió dông. Lạc dự định ra nước ngoài du học rồi ở lại hẳn với bố mẹ để được chở che như thuở ấu thơ. Dĩ nhiên là bố Lạc đồng ý. Đó là tâm nguyện của bố từ lâu, nhưng thấy Lạc còn nặng tình với dãy phố dài chất đầy ký ức, cảnh cũ người quen, bố không nỡ bắt con phải rời xa cái nơi đã trở thành hình hài thân thuộc. Giờ thì Lạc quyết định như thế, lòng bố rộn rã. Chuyện giấy tờ cá nhân lẫn trường lớp bố Lạc đã sắp xếp ổn thỏa, chỉ còn chờ ngày Lạc xách va li lên và đi. Book chiếc vé máy bay chuyến bay sớm nhất, Lạc muốn mình nhanh chóng rời khỏi cái nơi đong đầy nhớ thương nhưng cũng lắm u buồn, đau khổ.

Ngày mai Lạc đi. Hành lý đã xong xuôi chỉ cần chờ taxi đến chở Lạc ra sân bay là con phố này chỉ còn trong hồi ức. Đêm nay Lạc thức trắng, thức cho trọn vẹn đêm cuối cùng trên mảnh đất nhộn nhịp ban ngày và thanh yên khi tờ mờ sáng. Ký ức ùa về trong tim, Lạc nhớ lại ngày đầu tiên gặp Nhật, những tháng năm bên nhau, quán café thân quen với bản tình ca êm dịu… Lạc ước ký ức cũng có hình khối, nhất định Lạc sẽ gói lại ném vào lòng đại dương bao la để an nhiên trong đoạn đời còn lại.

Hành khách xôn xao chuẩn bị lên máy bay. Lạc nhìn quanh quất một lượt, chợt nhận ra mười mấy năm gắn bó với nơi đây mà Lạc chẳng có lấy một người thân tiễn đưa trước lúc Lạc bay về bên kia nửa vòng trái đất. Nhật cũng không đến… Lạc trách anh sao vô tình quá, tàn nhẫn quá! Rồi chợt xốn xang khi nhận ra Nhật nào biết cuộc đi của Lạc là mãi mãi. Khi Lạc chuẩn bị bước vào bên trong, chuông điện thoại lại reo. Vẫn số máy của người thanh niên giọng trầm khàn Lạc chưa một lần gặp mặt trong cuộc đời. Một phút dùng dằng, cuối cùng Lạc ấn tay vào cái phím xanh màu hy vọng:

- Gia Lạc, đừng đi! Cô mà đi sẽ ân hận cả đời! Quay về bệnh viện nhanh lên, trông Nhật nguy kịch lắm!

- Trời ơi! Nhưng…

- Nhanh lên! Không còn nhiều thời gian nữa đâu…

Nghe tiếng giục giã, tim Lạc hoảng loạn. Lạc quyết định hủy bỏ chuyến bay trở về bệnh viện. Ở đó có người Lạc yêu, người mà Lạc chỉ vờ quên mà bóng hình vẫn luôn vẹn nguyên như thuở còn nồng nàn đắm đuối.

Người thanh niên đón Lạc trước cửa bệnh viện, anh bảo:

- Cô đến rồi, may quá! Nhật yếu lắm rồi!

- Nhật… Sao anh lại ra nông nỗi này? – Lạc bưng mặt khóc.

- Căn bệnh hiểm nghèo của Nhật tái phát cách đây hai năm về trước. Vì không muốn cô khổ đau nên Nhật chọn cách chia tay. Gia Lạc, chia tay không phải là kết thúc một cuộc tình. Đó là cách để Nhật nhìn thấy cô cười vui, hạnh phúc, dẫu cô có hận thù Nhật đến thấu xương…

Lạc khuỵu xuống. Người thanh niên đỡ Lạc đứng dậy ngồi trên ghế đá lạnh tanh trước cổng bệnh viện. Lạc thấy mình có lỗi. Lạc nhủ thầm: “Nhật ơi, là em bỏ anh chứ không phải anh bỏ em một mình…”.

Cánh cửa phòng chợt mở, Nhật cố mở mắt, bóng Lạc lòe nhòe rồi hiện dần trước mắt anh. Nhật đưa tay về phía Lạc, mỉm cười, dẫu chỉ là gượng gạo. Người anh gầy đi trông thấy, xanh xao đến nhói lòng.

- Lạc…

- Đừng nói gì – Lạc ra hiệu, nhẹ nhàng bước đến bên Nhật nở một nụ cười thật tươi như những lúc cả hai cùng ngồi bên nhau trong công viên quen thuộc – Em hiểu!

Từ khóe mắt anh tràn ra những giọt nước sóng sánh, chảy dài trên đôi gò má hóp lại sau những ngày đối mặt với bốn bức tường vôi, với thuốc men đắng ngắt và hàng chục mũi kim đâm vào da thịt tím bầm. Lạc đưa tay lau dòng nước mắt cho anh. Đó là lần đầu tiên trong đời Lạc thấy người đàn ông mình yêu thương rơi nước mắt. Lạc cúi người đưa tai cạnh môi Nhật, nghe anh nói:

- Em nè, tường vi cuối mùa thì thay lá. Đó là quy luật. Anh rồi sẽ như chiếc lá tường vi cuối cùng trên gờ tường, theo gió rơi xuống mặt đất, chỉ còn mình em, anh muốn nhìn thấy em mỉm cười hạnh phúc.

- Không, em sẽ nhặt chiếc lá ấy bỏ vào túi áo, đi đến đâu, đến phương trời nào em cũng mang theo bên mình. Anh đừng lo, đã có bác sĩ và những phương tiện hiện đại. Anh sẽ bình an, Chúa sẽ nguyện cầu cho anh – Lạc cố tỏ vẻ mạnh mẽ nhưng trong lòng dông bão bời bời. Đôi tay nắm chặt đôi tay, như mới hôm qua, hôm kia anh còn nói cười, còn bẹo má Lạc trong quán café cuối đường mà nay nằm lặng thinh, lạnh buốt.

*
* *

Lần cuối cùng Lạc thấy Nhật cười… Rồi anh đi mãi!

Đôi tay anh lạnh dần trong đôi tay Lạc, buông rời. Lạc kéo chặt bàn tay Nhật một lần nữa rồi trả về với ngọn gió bình an. Phía chân trời có nắng.

- Lạc nè! Mỗi mùa tường vi trổ bông, anh sẽ trở về. Nắng sẽ ùa vào cửa phòng khi chiếc lá tường vi cuối cùng rụng rơi, em nhé!

- Em sẽ chờ…

Bóng Nhật mờ dần rồi tan vào hư không.

Hình như bên kia, giậu tường vi đang nhú lên những mầm lá mới.

Hoàng Khánh Duy (baoquangnam)

 Ý kiến của bạn |   Gửi tin qua E-mail |   Bản để in
Tin liên quan
  • Khi còn có mẹ… (23/05/2018)
  • Cá lóc trên bờ (16/05/2018)
  • Nhìn từ trên cao (08/05/2018)
  • Có những cuộc chia ly (04/05/2018)
  • Người đàn bà cô độc (27/04/2018)
  • Gia vị tình yêu (13/04/2018)
  • Cây đào năm ấy (10/04/2018)
  • Lá đỏ (06/04/2018)
  • Con thằn lằn (03/04/2018)
  • Cơn gió mùa Xuân (28/03/2018)
Các tin khác
  • Hoa ly tươi đẹp (16/10/2018)
  • Tình ca (12/10/2018)
  • Ảo ảnh tình yêu... (10/10/2018)
  • Lời tỏ tình mùa thu (05/10/2018)
  • Trong đời có mẹ (02/10/2018)
  • Rệp phấn trắng (25/09/2018)
  • Hãy nghiêng đời xuống... (18/09/2018)
  • Về với đất quê (14/09/2018)
  • Lời hứa mùa hạ (07/09/2018)
  • Người đưa đò (31/08/2018)

Video

Khai mạc Trại hè Việt Nam 2018
Thương nhớ đồng bằng
Vấn vương gió chiều
Ảo ảnh tình yêu...
Giải pháp của bác sĩ tâm thần
Tình ca
Chạm vào tháng ba
Nhớ Tết quê
Mùa ngóng tết thần tiên
Tháng Chạp của mẹ
Những ngày cuối năm
Một cõi thu riêng
Thắng cảnh bạn thích nhất?
Vịnh Hạ Long
Phong Nha - kẻ Bàng
Cát Bà
Đảo Phú Quốc
Fanxipang