26/09/2017 09:56:00 AM
Con đường lát đá

Lúc mới yêu bao giờ cuộc sống cũng ngập tràn toàn màu hồng, cả việc nắm tay nhau cũng trở thành kỳ diệu. Lúc đó, cả em và anh, không quan trọng ai là tình đầu, ai là tình cuối. Không ràng buộc nhau bởi những lời thề hay những điều nặng nề trong cuộc sống, đó giống như một điều bất khả. Lạ một điều, khi mới yêu lúc nào cũng giản đơn...

Mỗi lần chúng ta đi trên con đường lát đá ở bờ hồ em lại lo sợ. Em cứ nghe người ta bảo rằng nếu một đôi tình nhân nắm tay nhau đi trên con đường đó thì nhất định chẳng bao lâu sau cặp đôi đó sẽ chia tay. Thường, anh không tin. Thường, em lại tin. Anh luôn bảo anh không tin vào những lời nguyền, việc duyên phận của mỗi người là do chính bản thân họ tạo nên, đi được với nhau hay xa rời nhau, tất cả đều là do chính bàn tay con người sắp đặt. Anh bảo rằng, cuộc sống lúc nào cũng như một viên kẹo the, khi mới ngậm vào miệng thấy ngọt ngào, nhưng lâu dần sẽ thấy tê buốt, ai không chịu nổi được thể nào cũng sẽ nhả viên kẹo ấy ra, nhưng không biết được rằng tới lúc cuối cùng, nó sẽ giúp mình thông cổ họng rất nhiều. Em ngây ngô hỏi anh: “chuyện về con đường lát đá và chuyện viên kẹo có liên quan gì tới nhau hả anh?”. Anh cốc nhẹ vào đầu em: “Rồi em sẽ biết”.

 

Hẹn hò

Lúc mới yêu bao giờ cuộc sống cũng ngập tràn toàn màu hồng, cả việc nắm tay nhau cũng trở thành kỳ diệu. Lúc đó, cả em và anh, không quan trọng ai là tình đầu, ai là tình cuối. Không ràng buộc nhau bởi những lời thề hay những điều nặng nề trong cuộc sống, đó giống như một điều bất khả. Lạ một điều, khi mới yêu lúc nào cũng giản đơn. Người ta dễ dàng rung động chỉ với một cái nắm tay, dễ dàng đến với nhau chỉ với một lời tỏ tình và một ánh mắt hiểu ý, và cũng dễ dàng đỏ mặt khi ai đó trêu chọc ghép đôi. Thực thì một cô bé thích ngôn tình như em lúc nào cũng mơ mộng sẽ có một tình yêu bắt đầu như trong tiểu thuyết chứ không phải là hiện thực... có phần trần trụi như khởi đầu của chúng ta. Em có thói quen đi trên con đường lát đá mỗi khi tan trường. Đó là một con đường đặc biệt với một bên là bức tường đá bao bọc chạy dài xuyên suốt, còn bên kia là bờ hồ. Con đường đó không rộng, chừng đủ ba người đi cùng lúc. Sát mép bờ hồ là những gốc cây rẻ quạt đương mùa rơi lá. Từ khi người ta mở đường, ít ai đi con đường đó, đường mới rộng hơn, an toàn hơn chứ không gồ ghề như con đường lát đá ấy. Chỉ thi thoảng, em, và thi thoảng, anh.

- Nếu anh biết nhường đường cho tôi đi trước hẳn anh sẽ là người ga lăng lắm đấy.

- Nhưng tại sao tôi phải nhường cho em?

- Ơ hay, vì tôi là con gái.

- Thì sao?

Dẫu lần đầu tiên chúng ta gặp nhau chẳng đẹp như em mộng mơ nhưng chưa bao giờ em nghĩ sẽ có những người nên đôi ngay trên con đường đầy trắc trở đó.

- Sao anh lại thích đi dạo trên con đường này?

- Vì anh muốn vượt trên lời nguyền mà nó đang mang. Chẳng phải đây là con đường rất yên tĩnh, rất đẹp sao? Sao người ta lại áp đặt nó là con đường của chia tay? Tội nó vậy.

- Em hy vọng tình yêu chúng ta sẽ vững bền vượt qua lời nguyền đó. Em tin mình sẽ làm được.

Câu nói của em khiến anh bật cười. Nhưng cũng tin vào một tương lai sẽ có thực.

Đám cưới

Thế rồi chúng ta lấy nhau sau rất dài, rất dài những năm tháng nắm tay nhau đi trên con đường lát đá đó. Người ta thường bảo “kết hôn là giai đoạn giết chết đi những mộng mơ của buổi hẹn hò nhưng là kết tinh của những năm tháng yêu nhau”, bởi thế nên em như giao kèo trước với anh:

- Sau này dẫu em có già, có xấu anh vẫn luôn phải nắm tay em đấy.

Anh chỉ cười:

- Sau này, dù em có như thế nào, anh vẫn luôn ở sau lưng em mỗi khi em cần.

Anh lúc nào cũng thế, không bao giờ trả lời đúng câu mà người ta hỏi. Anh lạnh lùng khoác lên mình một vẻ chẳng ai hiểu nổi, chỉ có tình yêu là anh vẫn dạt dào. Cho tới khi cưới, em vẫn luôn bảo anh:

- Đây là nơi mình đến với nhau, dù có bận rộn thế nào mỗi cuối tuần anh cũng phải đưa em đến đây nhé.

Anh không nói gì, chỉ có dấu chân mình in dấu mỗi ngày về.

Phai nhạt

Gần đây anh ít về. Công việc khiến anh bận rộn thêm, còn em mãi đắm chìm trong những cuốn sách và những công việc bề bộn ở nhà. Những công việc mang tên “một người vợ”. Thay cho những bông hoa hồng ngày nghỉ là những chậu cây cảnh khi rảnh anh lấy về chăm. Thay cho những bữa cơm dày công chăm chút, em đã quá quen với việc để cơm anh nguội lạnh vì không biết khi nào anh sẽ về. Thay cho nụ cười khi vừa thấy anh giờ đã quá quen với bờ môi nguội lạnh khi anh đi vội. Em và anh bắt đầu tự dành cho chúng ta những khoảng trống trong nhau. Tất cả như một bức hình, em, ở nhà, ở với thế giới của em, nơi em thích. Anh, đi làm, về nhà sau những buổi lăn lộn mệt nhoài rồi ngủ.

Những ngày thứ bảy em vẫn đi trên con đường lát đá, bàn tay vơi bớt một bàn tay. Em để trên con đường ấy một nhành hoa, cứ mỗi tuần quay lại nhành hoa ấy cũng mất, chỉ có một nhành hoa khác chắc ai cũng yêu đoạn đường ấy như em để lại. Em bắt đầu cảm thấy quen dần với những lúc thiếu anh. Và em bắt đầu có người khác ngoài anh. Mình không chia tay vì ràng buộc nhưng cũng đã xa nhau vì em có người khác. Và, anh biết.

Lời hứa

- Không thể tin người đó phản bội em, em chỉ là vui chơi qua đường.

Anh nhẹ nhàng ôm lấy em đang nức nở, nghĩ cũng thật ngược đời, em đi khóc với chồng mình vì bị tình nhân bỏ rơi.

Anh không nói gì, cứ như một người bạn, nghe em kể những buồn vui hờn giận, nghe kể cả những lần cãi nhau, cả những lần đi chơi cứ như giữa hai chúng ta không có quan hệ nào cả. Chỉ là người và người, họ đồng cảm nhau. Năm tháng trôi qua, anh vẫn ở bên hệt như chưa từng rời, vẫn đi làm, vẫn mệt nhoài, vẫn làm một người chồng danh nghĩa. Và em, đâu đó trong tim dấy lên nỗi yêu không thể nào hiểu rõ.

- Mình đi dạo trên con đường lát đá ngày xưa được không anh?

- Nhưng hôm nay là chủ nhật, đâu phải thứ bảy?

Em có hơi bàng hoàng, anh vẫn nhớ ước muốn của em sao? Vậy sao chặng đường em đã đi một mình mỗi thứ bảy không có bóng anh sang? Hai người đi trên con đường lát đá mang nặng lời nguyền, trên chỗ em đặt nhành hoa, anh rút trong túi áo ra một nhành hoa khác. Vậy người đặt hoa mỗi chủ nhật…?

A thì ra người đã quên con đường lát đá năm xưa chỉ có em thôi. Và người phụ anh cũng chỉ là em. Ta đã từng hứa nếu một khi ta còn đi trên con đường ấy nghĩa là ta còn yêu nhau, anh không thể đi cùng em mỗi thứ bảy, nhưng anh đã một mình đi vào chủ nhật, đều đặn mỗi tuần. Anh đi làm cũng vì ai nhỉ, cũng vì em. Anh chịu đựng cũng vì ai nhỉ, cũng vì em. Và thì ra tình yêu của chúng ta giống một viên kẹo the thật, mới đầu có ngọt ngào, rồi đắng nghét nhưng cuối cùng lại giúp ta nhận ra nhiều thứ. Em quay đầu nhìn lại anh, anh vẫn đứng đó trên con đường lát đá xưa, đúng thế anh nhỉ, con đường không có lỗi, lỗi tại mình.

 Lê Hứa Huyền Trân (baoquangnam)

 Ý kiến của bạn |   Gửi tin qua E-mail |   Bản để in
Tin liên quan
  • Những người bạn (20/09/2017)
  • Tiệc không có trẻ con là buồn (17/09/2017)
  • Kẹo chewing-gum ở quê (13/09/2017)
  • Đứa con không có tên trong gia phả (04/09/2017)
  • Người điên (03/09/2017)
  • Lên núi (01/09/2017)
  • Thiệp hồng (18/08/2017)
  • Đèn đỏ (16/08/2017)
  • Tình đồng đội (11/08/2017)
  • Bước khỏi giấc mơ (28/07/2017)
Các tin khác
  • Vùng ký ức trắng (17/11/2017)
  • Người đàn bà tìm con (14/11/2017)
  • Mùa dã quỳ nở bông (12/11/2017)
  • Hoa xuyến chi (07/11/2017)
  • Vòng xoay nghề nghiệp (01/11/2017)
  • Về nhà… (19/10/2017)
  • Tâm hồn tôi (17/10/2017)
  • Chốn cũ (13/10/2017)
  • Trung thu muộn (03/10/2017)
  • Chuyện kể của Bồ Công Anh (21/07/2017)

Video

Đoàn kiều bào và hải trình đến với Trường Sa 2017
Mùa dã quỳ nở bông
Đông về...
Nhớ làng
Lòng tự trọng của người câu cá
Nước Nga
Người đàn bà tìm con
Chạm vào tháng ba
Nhớ Tết quê
Mùa ngóng tết thần tiên
Tháng Chạp của mẹ
Những ngày cuối năm
Một cõi thu riêng
Thắng cảnh bạn thích nhất?
Vịnh Hạ Long
Phong Nha - kẻ Bàng
Cát Bà
Đảo Phú Quốc
Fanxipang