30/03/2015 07:59:37 AM
Cây Nhân Ái

Tôi là một bà mẹ đơn chiếc, một mình phải nuôi bốn đứa con nhỏ với đồng lương ít ỏi. Tiền bạc đối với tôi khá eo hẹp nhưng tôi chưa bao giờ để các con mình phải sống trong cảnh thiếu thốn.

Mùa Giáng Sinh đến. Điều mà lũ trẻ háo hức nhất là được mẹ dẫn đi khu siêu thị nhộn nhịp, nơi có các cửa hàng trưng bày thật sang trọng, lộng lẫy và hấp dẫn. Bọn chúng vui vẻ chuyện trò, chia sẻ với nhau những dự định, kế hoạch của mình trong mùa Giáng Sinh này. Đứa này dò hỏi đứa kia và hỏi cả ông bà ngoại xem mỗi người ước muốn gì trong dịp Giáng Sinh. Riêng tôi thật sự thấy lo. Cả năm trời tôi chỉ dành dụm được một ít tiền để mua quà và mẹ con tôi sẽ phải chia nhau số tiền ít ỏi này.

Hôm ấy, chúng tôi rời khỏi nhà từ sáng sớm. Tôi nhắc bọn trẻ nên tìm mua những món quà nào có giá khoảng 4 đôla một món sau khi trao cho mỗi đứa 20 đôla. Khi lên xe quay về nhà, ai nấy đều hân hoan. Bọn trẻ cười nói và đùa giỡn với nhau bằng những lời úp mở về những món quà mà chúng đã mua. Nhưng Ginger, đứa con gái út tám tuổi của tôi, thì lại lặng yên một cách lạ thường. Tôi để ý thấy trên tay cháu chỉ là một cái túi nhỏ, lép kẹp sau hai tiếng mua sắm thỏa thích vừa rồi. Tôi có thể nhìn thấy khá rõ trong chiếc túi nhựa mỏng của cháu chỉ là những thanh kẹo – chỉ với giá khoảng 50 xu.

- Con đã làm gì với 20 đôla mẹ đưa hả? – Thực sự lúc đó tôi chỉ muốn quát lên nhưng rồi tôi đã cố gắng kềm lại được. Về đến nhà, tôi gọi con bé vào phòng. Tuy trong lòng đã sẵn sàng trút cơn giận, nhưng tôi vẫn nhẹ nhàng hỏi xem con tôi đã làm gì với số tiền ấy. Và đây là những gì con gái út của tôi trả lời:

- Con đang đi loanh quanh và trong đầu đang nghĩ xem nên mua gì thì con thấy một cây thông thật lớn, gọi là “Cây Nhân Ái” của Hội Từ thiện. Trên đó có treo những tấm thiệp nhỏ. Con dừng lại và đọc. Một trong những tấm thiệp đó là của một bé gái bốn tuổi. Bạn ấy chỉ ước ao trong lễ Giáng Sinh này có được một con búp bê và một chiếc lược chải tóc. Và thế là con cầm chiếc thiệp, mua hai món quà đó mang đến trao cho Hội Từ thiện – Ngừng một chút, con bé nói tiếp – Con chỉ còn đủ tiền để mua vài thanh kẹo làm quà Giáng Sinh cho cả nhà thôi. Nhưng mà chúng ta đã có rất nhiều thứ rồi còn bạn ấy thì không có gì cả, phải không mẹ?

Chưa bao giờ tôi cảm thấy mình vui và cảm thấy ấm lòng đến vậy như trong mùa Giáng Sinh năm đó.

(Theo hatgiongtamhon.com)

 Ý kiến của bạn |   Gửi tin qua E-mail |   Bản để in
Tin liên quan
  • Bài học từ loài ngỗng (23/03/2015)
  • Người bạn (16/03/2015)
  • Phật ở đâu? (09/03/2015)
  • Vẻ đẹp tâm hồn (02/03/2015)
  • Nghệ thuật chăm sóc sắc đẹp từ hoa chơi Tết (23/02/2015)
  • Suốt đêm không ngủ (07/01/2015)
  • Ba cây cổ thụ (02/01/2015)
  • Triết lý cuộc sống (22/12/2014)
  • Cuộc sống không tệ như bạn nghĩ (17/11/2014)
  • Cuộc sống là như thế (10/11/2014)
Các tin khác

Video

Kiều bào và hải trình đến với Trường Sa, Nhà giàn DK1 | VTV4
Không thể nhìn từ một phía
Hoa hồng tặng mẹ
Sự tích hoa Cỏ may
Lý do con người có 2 tai 2 mắt nhưng chỉ có 1 cái miệng
Sự tích hoa Cỏ may
Những chú chó con ở cửa hiệu
Không có sự nỗ lực nào mà không được bù đắp, bạn có tin?
Bảy thái độ của người biết sống
Giá trị của một hòn đá
Một ngày không phán xét
Làm thế nào để tạo động lực mỗi ngày
Học cách quý trọng bản thân
Thắng cảnh bạn thích nhất?
Vịnh Hạ Long
Phong Nha - kẻ Bàng
Cát Bà
Đảo Phú Quốc
Fanxipang