17/10/2018 04:18:00 PM
Khoảnh khắc yếu đuối

Trong cuộc sống, đừng bao giờ xem thường sức mạnh của những hành động của bạn. Với một cử chỉ nhỏ bạn có thể thay đổi cuộc đời một con người, theo chiều hướng tốt hơn hay xấu hơn.

 Ảnh minh họa

Một ngày nọ, khi tôi còn học năm đầu tiên trường trung học, tôi nhìn thấy một anh bạn cùng lớp đang đi từ trường học về nhà. Cậu ấy là Kyle.
 
Có vẻ như cậu ta đang vác tất cả sách của mình trên lưng. Tôi thầm nghĩ: “Tại sao lại có một kẻ mang cả đống sách về nhà vào ngày thứ sáu nhỉ?. Chắc chắn đó phải là một tên khùng”. Tôi đã lên cả một chương trình cho kỳ nghỉ cuối tuần (những bữa tiệc và một trận đá banh với bạn bè trưa mai) thế nên tôi nhún vai và tiếp tục đi.

Khi tôi đang bước đi, có một đám thanh niên chạy về phía cậu ta. Họ lao vào Kyle, hất văng tất cả đống sách khỏi tay cậu ta và ngáng chân cho cậu ngã nhào xuống đất bẩn. Cặp kính của Kyle văng ra, tôi thấy nó rơi trong cỏ cách cậu ta khoảng 3m. Cậu ngước lên và tôi nhìn thấy nỗi buồn khủng khiếp trong mắt cậu. Trái tim mách bảo tôi chạy về phía Kyle trong khi cậu bò quanh tìm kính, và tôi thấy cậu ứa nước mắt.

Khi tôi nhặt và đưa kính cho Kyle, tôi nói: “Những tên kia thật ngu ngốc, bọn chúng thật sự không biết cách sống cho ra hồn”. Kyle nhìn tôi và nói “Cám ơn cậu nhé!”. Một nụ cười rạng rỡ trên gương mặt Kyle. Đó là nụ cười biết ơn rất chân thành. Tôi giúp Kyle nhặt sách lên, và hỏi cậu ta đang sống ở đâu. Hóa ra cậu ta sống gần nhà tôi. Tôi hỏi tại sao trước đây tôi chưa hề thấy cậu ta. Cậu trả lời rằng trước đây đã học ở một trường tư. Tôi chưa từng được học tại một trường tư cho trẻ con. Chúng tôi nói chuyện trên suốt đường về, và tôi mang giúp Kyle chồng sách cồng kềnh kia. Kyle hóa ra là một cậu bé hiền lành và dễ thương, tôi hỏi cậu có muốn chơi đá banh với tôi và lũ bạn trong ngày thứ bảy. Và Kyle đồng ý.

Sau đó, chúng tôi chơi với nhau suốt kỳ nghỉ cuối tuần và càng hiểu Kyle bao nhiêu, tôi càng thích cậu bấy nhiêu. Và tất cả bạn bè tôi cũng vậy.
Đến sáng thứ hai, tôi lại gặp Kyle với chồng sách to tướng kia. Tôi gọi cậu dừng lại và bảo: “Ê này, cậu sẽ thành lực sỹ nếu cứ vác đống sách này mỗi ngày đấy Kyle à!” Cậu ta cười và đưa tôi phân nữa chổ sách ấy.

Trong suốt bốn năm sau đó, tôi và Kyle trở thành bạn thân. Khi chúng tôi tốt nghiệp trung học, chúng tôi bắt đầu nghĩ đến chuyện vào đại học. Kyle đã quyết định học ở Georgetown, và tôi sẽ đi Duke. Tôi biết chúng tôi sẽ luôn là bạn, và sự xa cách không bao giờ là vấn đề. Kyle muốn trở thành một bác sỹ, còn tôi cố gắng để trở thành một cầu thủ. Kyle từ biệt cả lớp, tôi trêu chọc cậu ấy suốt buổi. Kyle phải chuẩn bị một bài diễn văn tốt nghiệp, tôi thì rất thư thái vì không phải đứng nói trước mọi người như thế.
Trong ngày lễ tốt nghiệp, tôi nhìn thấy Kyle, trông cậu ta thật bảnh. Cậu là một trong những người đạt kết quả cao trong những năm trung học. Cậu tự tin và thật phong độ với cặp kính trắng. Cậu ấy hẹn hò nhiều hơn tôi và mọi cô gái đều thích cậu. Thỉnh thoảng tôi cũng có cảm thấy ghen tỵ. Hôm nay cũng thế, tôi thấy Kyle có vẻ căng thẳng với bài diễn văn. Do đó, tôi đánh nhẹ vào lưng cậu và nói: “Này Kyle, cậu lớn, sẽ tốt thôi!”, Cậu nhìn tôi với cái nhìn biết ơn và mỉm cười nói: “Cảm ơn!”. Khi vào bài diễn văn, cậu hắng giọng và bắt đầu nói lớn:

“Ngày tốt nghiệp là lúc để chúng ta cảm ơn những người đã giúp đỡ bạn trong suốt những năm học khó khăn. Cha mẹ, thầy cô, anh chị em, hoặc một huấn luyện viên chẳng hạn… nhưng quan trọng vẫn là những người bạn. Tôi muốn nói với tất cả các bạn rằng làm bạn của một ai đó chính là món quà tuyệt vời nhất bạn có thể tặng cho người bạn ấy. Tôi sẽ kể cho bạn nghe một câu chuyện…”
Tôi nhìn bạn ấy. Không thể tin rằng cậu ta đang kể về ngày đầu tiên chúng tôi gặp nhau. Cậu đã định từ bỏ tất cả trong kỳ nghỉ hè cuối tuần đó. Kyle nhìn tôi rất chăm chú và mỉm cười với tôi. “Rất cảm ơn vì tôi đã được cứu sống, bạn tôi đã cứu tôi khỏi việc làm cái điều không thể nói ra”.
Tôi nghe tiếng xì xào nổi lên trong đám đông khi một người nổi tiếng, đẹp trai ấy kể về khoảng khắc yếu đuối nhất của cậu. Tôi thấy ba mẹ cậu nhìn tôi, họ mỉm cười. Không phải đến tận lúc này tôi mới nhận thấy sự biết ơn trong nụ cười ấy sâu sắc đến chừng nào.

Đừng bao giờ xem thường sức mạnh của những hành động của bạn, dù hành động đó vô cùng nhỏ nhoi. Với một cử chỉ dù là rất nhỏ bạn có thể thay đổi cuộc đời một con người, theo chiều hướng tốt hơn hay xấu hơn.

Chúa trời đã đặt tất cả chúng ta vào cuộc sống của nhau để chúng ta tác động lên nhau theo một cách nào đó. Hãy tìm những điều kì diệu nơi những người xung quanh cuộc sống của bạn.
 
(ST)
 Ý kiến của bạn |   Gửi tin qua E-mail |   Bản để in
Tin liên quan
  • Đừng để dành những thứ tốt đến ngày đặc biệt (08/10/2018)
  • Lời nói dối ngọt ngào (01/10/2018)
  • Cho đi hạnh phúc hơn nhận về! (21/09/2018)
  • Câu chuyện cảm động về bát mì bò của người cha mù (19/09/2018)
  • Để trở nên hạnh phúc hơn, bạn hãy thử 7 điều sau đây (11/09/2018)
  • Hạnh phúc thực sự đến từ đâu? (08/09/2018)
  • Niềm tin (08/09/2018)
  • Chân thành – sự khôn ngoan cao cấp (05/09/2018)
  • Nên cho hay nhận trước? (29/08/2018)
  • Trước 30 tuổi, hãy ghi nhớ những điều này (25/08/2018)
Các tin khác

Video

Khai mạc Trại hè Việt Nam 2018
6 lưu ý sau bữa ăn
Mẹo nhanh chữa bụi bay vào mắt
Không thể nhìn từ một phía
Hoa hồng tặng mẹ
10 triệu chứng bệnh không nên bỏ qua
Chọn kiểu lông mày phù hợp với gương mặt
Câu chuyện hay về đối nhân xử thế
Không ai đánh thuế ước mơ
Lý do con người có 2 tai 2 mắt nhưng chỉ có 1 cái miệng
Tình yêu giống như vị thuốc hai mặt
Hạnh phúc là một sự lựa chọn
Thắng cảnh bạn thích nhất?
Vịnh Hạ Long
Phong Nha - kẻ Bàng
Cát Bà
Đảo Phú Quốc
Fanxipang