|
|
|
|
Viết cho Quê Hương
|
|
| Thứ bảy, 21/01/2012, 09:06:44 AM | | | | | | Ý kiến của bạn | Gửi tin qua E-mail | Bản để in | | | | Nhưng găm vào trí nhớ tôi nhiều nhất phải là kỷ niệm về những ngày giáp Tết xưa. Bây giờ ở trời Tây, khi lá thu trút những cánh cuối về với đất, trơ lại cành khẳng khiu, lòng người tự nhiên nôn nao, đếm ngón tay còn bao nhiêu tuần nữa là đến Noel, bao nhiêu ngày nữa là đến Tết ta? Còn dăm tuần nữa là Tết... Nghe nói, các ga tàu hỏa ở Hà Hội, Sài Gòn đã bán vé tàu Tết rồi, cánh nhà nông, công nhân chắc còn nhởn nha với đồng áng, công việc. Nhưng cánh nhà báo đã phải lo báo Tết từ lâu rồi. Báo ngày, báo tuần, báo tháng là chuyện cơm bữa! Báo Tết y như làm cỗ, phải ngon, nhiều món, năm nay phải khác (hoặc hay hơn) năm ngoái… Chuyện thường ngày của những người xa xứ cũng đang bù đầu: năm nay kinh doanh lẹt đẹt, không gặt hái như những năm trước, cạnh tranh tăng hơn, đua nhau giảm giá, người mua bị chia sẻ, khách hàng cũng không rủng rỉnh tiền như vài năm trước đây… Nhưng nỗi lo thường trực vẫn là chuyện học hành của con cái, tụi nhỏ học tốt còn đỡ, chứ điểm kém đem về thì thể nào trong nhà cũng có “chiến sự” xảy ra… Nhưng đó chỉ là chuyện “trong nước”, bao nhiêu chuyện từ quê hương phải bận lòng như nhà hàng xóm vừa xây nhà làm nứt tường nhà mình, ông bố đang nằng nặc nhất định đòi về quê tận Thanh Hóa, kiểu gì cũng không ở Hà Nội nữa… chuyện cứ dày lên như nấm gặp mưa, làm sao có tâm hồn lộng gió để làm thơ, viết tiểu phẩm? Tết sắp đến nơi rồi, nhìn những cành cây trụi lá như những cái chổi xể dựng ngược quét lên trời, tự nhiên nỗi nhớ quê trở nên da diết. Tết ngày xưa ào về…
|

Ngày Xuân nơi xứ người
|
Ngày xưa là từ bao giờ chả ai quy định cụ thể, chục năm, trăm năm, nghìn năm, trước Công nguyên? Sau Công nguyên? Nhưng có lẽ ai cũng nghĩ ngày xưa là lâu rồi… Ngày xưa của tôi là khi tôi còn bé, còn học lớp 1 ở xóm Lầy, lớp học nhờ nhà bà Văn, căn nhà lợp lá đơn sơ, vài cái bàn bằng gỗ sung, ghế là những đoạn tre ghép lại như những chiếc cầu ao vớt về đây, phải đi qua bãi ngô rộng hơn cả chục sân bóng đá mới tới lớp. Chủ nhiệm là cô giáo Ngọ, tóc cô dài, cô giảng bài giọng nhè nhẹ, không quát học sinh và không bao giờ lấy thước vụt vào mu bàn tay học trò như năm vỡ lòng mà cụ giáo làng vẫn thẳng thừng với chúng tôi, lý luận của cụ là “già đòn, non lý sự”. Ngày xưa của tôi là vậy.
Nhưng găm vào trí nhớ tôi nhiều nhất phải là kỷ niệm về những ngày giáp Tết xưa. Bây giờ ở trời Tây, khi lá thu trút những cánh cuối về với đất, trơ lại cành khẳng khiu, lòng người tự nhiên nôn nao, đếm ngón tay còn bao nhiêu tuần nữa là đến Noel, bao nhiêu ngày nữa là đến Tết ta? Con đường làng, bụi tre, khóm chuối, cây rơm, những tiếng gọi con khi trời xẩm tối... hiện về như đoạn phim cũ mà vẫn thích xem! Bùi ngùi, thoáng buồn, cảm giác thấy chạnh lòng, nhưng rồi lại thấy vui là vì mình sinh ra ở quê, nhưng ở quê hiện giờ còn giữ được nhiều “chuyện ngày xưa” hơn ở phố (chả biết đúng vậy không?).
Năm tôi còn nhỏ, hàng năm từ dạo tháng 6 tháng 7 Âm lịch, thấy ở vệ vườn có cái mộc nhĩ nào là bầm tôi (quê tôi gọi mẹ là bầm) lại xiên vào cái lạt treo lên gác bếp và “để đến Tết” ăn... Ngày gần Tết vui lắm, nhưng nhớ lâu nhất có lẽ là mùi thịt nướng tỏa ra ngào ngạt từ mái bếp của các hộ của làng tràn ra đê. Chao ôi! Sao mà thơm, thơm thế, cả làng tưng bừng, rôm rả, nhà nào cũng có chất tươi… Ngày ấy cứ vào dịp 29 Tết, từ gà gáy lần 2 là xóm trên, xóm dưới đồng loạt eng éc tiếng chọc tiết lợn. Hợp tác xã mổ lợn chia cho xã viên theo nhân khẩu, nhà tôi con đàn, nhưng ít công điểm nên được chia không nhiều, thông thường phải “ăn đụng“ nhà khác. Thường thì 5 nhà ăn chung con lợn 35-40 cân móc hàm, chiều 29 Tết bánh chưng đã gói xong, củi gốc tre, củi xoan để nỏ, luộc bánh chưng sôi ùng ục từ chiều, vui nhất là gói và luộc bánh chưng, nhưng vui hơn nữa là được bánh chưng con. Nhớ có lần xin bầm 1 miếng thịt nạc chừng nửa lạng, xiên vào xiên tre, hơ sát than của nồi bánh chưng, thịt vừa chín tới, bay hơi nghi ngút, thơm lừng… chén ngay! Hương vị miếng thịt đó theo tôi đến tận bây giờ. Cuộc sống ngày nay thật đầy đủ, trẻ con phải ép ăn, mà lạ thật mỗi khi nhớ đến miếng thịt của Tết ngày xưa tôi vẫn ứa nước miếng!
|
.jpg)
Tết quê nhà
|
Có lẽ tôi chẳng bao giờ quên được không khí tấp nập của những ngày giáp Tết ở giếng làng, bộ đội, công nhân, giáo viên, học sinh, người ở xa, người ở gần… đều tranh thủ gánh cho nhà đầy bể nước để ăn Tết, nhiều đôi lứa cũng nên duyên từ giếng làng. Nhà tôi ở ngay gần giếng, những câu chào, lời hỏi thăm: Về bao giờ? Bao giờ đi... cứ râm ran cả chiều Tết, vẳng bên tôi mãi.
Vui nhất là phiên chợ 30 Tết, chợ họp gần tới ngõ nhà tôi. “Vội như 30 Tết” - các cụ nói không sai, người mua thêm cành đào, bó hoa, kẻ khó lo đủ cỏ cho trâu trong rõi, người thì tất tưởi lo trả nốt những món nợ trong năm...
Chiều 30 Tết bao giờ tôi cũng được giao trọng trách là lấy chổi cọ (chổi làm bằng lá cọ) quét mạng nhện trên kèo, dui, mè, quá giang… và không quên quét nhà thật sạch (ngày Mùng Một không được quét nhà, mất lộc). Xong việc đi tảo mộ và bữa cơm chiều 30 bắt đầu khi mẹ tôi đã hóa vàng xong… Bao giờ mẹ cũng dặn anh em tôi là sáng Mùng Một không cãi nhau, nếu không sẽ dông cả năm!
***
Trong căn hộ tầng 11 tại Berlin, ở đâu đó xa lắm lại vẳng lên tiếng đòi nợ, âm thanh nghe quen quen như cất lên ở đầu ngõ làng ngày nào: “…Ơi! Có tiền trả chưa? Tết rồi! Trả nốt nợ đi chứ!”. Tiếng đòi nợ (tiền đong chịu gạo) của bà Dậu điếc từ ngày xưa, lại vang vọng trong tôi trong những ngày giáp Tết. Ôi, nhớ quá! Tết xưa...
Berlin - Xuân Nhâm Thìn
Thế Sáng | | | |
|
|
|
|
|
| | Cảm xúc Đêm thơ Nguyên tiêu lần thứ Nhất tại Kharkov | | | Những nhà thơ cộng đồng, những người yêu mến văn học nghệ thuật đã quy tụ dưới mái nhà ấm áp – đó là thư viện “làng Thời đại” (Kharkov, Ucraina) để chia sẻ tình yêu văn học nghệ thuật trong Đêm thơ đầy ý nghĩa này... | | |
| | Mùa Tết, nhớ lại những con đường | | | Đất nước kêu gọi, và chúng tôi đã đáp lời hưởng ứng. Tự nhiên như người ta hít thở để sống. Trong bạn bè chung quanh tôi, ai ai cũng an nhiên phục vụ đất nước như vậy... | | |
| | Paris trong ký ức sương mù | | |
...Tôi đưa ba tôi ra khỏi quán ăn, đi dọc theo bờ sông Seine trắng mờ trong sương mù buổi tối. Ông đã nhìn thật lâu theo dòng nước chảy chậm và êm đềm, như muốn thả trôi hết theo dòng nước đó những muộn phiền và tủi nhục của một thời xưa cũ...
| | |
| | Mơ ước Xuân đoàn tụ trên quê hương | | | Nỗi buồn phải ăn Tết xa quê còn lắng đọng trong tôi với những cảm xúc trong đêm trừ tịch viễn xứ. Tôi nhớ lại những cái Tết khi còn ở quê hương đã đi qua và đọng lại... Ước gì một ngày nào đó mình được trở về quê hương ăn Tết…
| | |
| | Chợ Noel này làm tôi liên tưởng đến chợ hoa ngày Tết ở Hà Nội, xuyên suốt con phố Hàng Lược nhỏ xinh - nơi mà cứ đến những ngày giáp Tết hàng năm trước đây, tôi lại cùng gia đình, bạn bè đi dạo, thưởng thức khí Xuân và chọn những cành đào thắm rực rỡ nhất...
| | |
|
|
|
| | Đã hơn 2 năm trôi đi, tôi lại trở về Việt Nam yêu dấu, về với Hà Nội yêu thương, tìm lại những cảm xúc trào dâng khó tả, thấm đẫm mình trong hơi ấm của quê hương, ngắm lại dòng người hối hả ngược xuôi, rưng rưng trong tâm trạng bồi hồi xao xuyến!... | | |
| | Phẩm chất và bản lĩnh của người lính bộ đội Cụ Hồ trong thời chiến cũng như thời bình luôn giành được những tình cảm tốt đẹp trong lòng nhân dân. Kỷ niệm 67 năm ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam (22-12-1944 – 22-12-2011), từ Kiev- Ucraina, chị Đỗ Thị Hoa Lý chia sẻ những cảm xúc đặc biệt về một lần đến thăm và chứng kiến cuộc sống của những người chiến sĩ tại một trung đoàn ở Hoàng Liên Sơn. Tạp chí Quê Hương xin trân trọng giới thiệu... | | |
| | Miền núi trong ngôi nhà của Nghệ sĩ Đoàn Thanh Rettensteiner | | | Những bức tranh của bà Đoàn Thanh Rettensteiner kể về những nền văn hóa Việt Nam. Chúng cung cấp một sự hiểu biết sâu sắc về cuộc sống của các dân tộc thiểu số mà bà họa sĩ sinh ra tại Việt Nam đã thu thập được qua những lần về quê hương. | | |
| | Cuối tháng chín năm trước, tôi về Hà Nội, bạn bè tôi ở hai đầu nỗi nhớ đều hỏi: về dự Đại lễ nghìn năm à? Với tôi, được dự Đại lễ là niềm tự hào và vinh dự, không được dự thì Hà Nội vẫn luôn tồn tại trong tôi bởi Hà Nội đã nuôi tôi lớn, cho tôi tri thức, dạy tôi làm người.
| | |
| | Gần hai chục năm đã trôi qua, cuộc sống của những người Việt trên đất Ucraina có biết bao thăng trầm, đổi thay, nhưng những món quà ngon cuả Kharkov thì vẫn mãi đi cùng dòng chảy thời gian... | | |
| | Hà Nội và màu hoa thầm lặng | | | .... Hy vọng một ngày nào đó, niềm hạnh phúc đơn giản mà tôi đã cảm nhận được giữa đất trời Hà Nội năm nào, sẽ lại đến với tôi, trong một thành phố thân yêu nào đó ở quê hương, hay trên một vùng cao hẻo lánh, bao quanh bởi núi rừng hiểm trở. Và không chừng, trên vùng núi rừng chập trùng đó, biết đâu lại cũng có một người, dịu dàng cùng ngồi xuống bên tôi, giải thích cho nghe tên một loài hoa thầm lặng mọc bên bờ suối.
| | |
| | Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11, Tạp chí Quê Hương xin giới thiệu bài viết “Trường tôi” của tác giả Đỗ Thị Hoa Lý, hiện đang định cư tại Ucraina. Bài viết là những tình cảm chân thành, xúc động của tác giả khi nhớ về thầy cô và kỷ niệm dưới mái trường dấu yêu xưa. | | |
| | ... Bây giờ tôi ngồi đây, sau một thời gian rất dài, bao nhiêu năm đi học và đi làm chỉ sử dụng các tiếng nước ngoài, gõ lóc cóc tiếng Việt trên bàn phím, đó chính là công ơn của các thầy cô khi xưa đã có phương pháp dạy học rất căn bản, khả quan, và hơn thế nữa, đã biết song song khơi nguồn và nuôi dưỡng tình cảm của người Việt với nước Việt. | | |
| | (...) Tôi đi một vòng nhìn những cây đã ngã trong thương tiếc và cũng như thì thầm lời chia tay với chúng. Cái cây trước cửa nhà tôi, mất vài nhánh lớn, ánh nắng xuyên qua những tán lá thưa. Đứng dưới gốc cây - tôi và cây - hình như có cùng cảm nhận một niềm ấm áp, không phải từ tia nắng ban mai - mà chính là do lòng chia sẻ lẫn nhau.
| | |
| | Những Ngày văn hóa Việt Nam tại Ucraina
| | | Chúng tôi - những người con đất Việt đang làm ăn sinh sống tại đất nước Ucraina, là những người may mắn được tham dự những Ngày Văn hóa Việt Nam ở đây, được hoà mình vào không khí lễ hội, được xem những buổi biểu diễn nghệ thuật từ trong nước sang chúng tôi luôn thấy Tổ Quốc thật gần và con cháu chúng tôi thêm hiểu, thêm yêu và hướng về nguồn cội của mình... | | |
| | Đừng để phôi phai văn hóa Việt nơi xứ người | | | Việc hướng trẻ em Việt gần gũi với văn hóa Việt là điều cần thiết phải quan tâm trong giai đoạn hiện nay. Gây dựng một thế hệ trẻ yêu quê hương, biết ngôn ngữ, hiểu văn hóa dân tộc không hề dễ dàng, nhưng cũng không quá khó... | | |
| | Ấn tượng từ một chuyến thăm
| | | Chuyến thăm của bà Trần Thanh Kiệm – Phu nhân Thủ tướng nước CHXHCN Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng tới Trường Phổ thông số 251 mang tên Hồ Chí Minh tại TP Kiev – Ucraina hồi tháng 10 vừa qua đã để lại trong chúng tôi – những phụ huynh học sinh – nhiều ấn tượng thật đẹp…
| | |
| | (...) Lội dòng sông quê, cả thời tiểu học của tôi là thế. Dòng sông quê tôi… ôi có biết bao kỷ niệm gắn liền với nó. Nhớ nhiều lắm... Khi mình muốn nhớ - bao điều thú vị sẽ trở về, khi mình không thèm nhớ thì kỷ niệm nó cũng chẳng buồn về với mình làm chi. Trong đời sống bộn bề này, bao nhiêu việc phải làm, bao nhiêu trách nhiệm phải lo... sẽ buồn lắm thay nếu tôi để những điều đó lấn chiếm hết khoảnh khắc những điều muốn nhớ, trong đó có - lội dòng sông quê này của tôi... | | |
| | Những ấn tượng không phai!
| | | Cầu truyền hình trực tiếp Hà Nội – Mátxcơva mang tên “Bài ca chiến thắng” đã đem lại cho chúng tôi những phút giây thiêng liêng, được sống lại trong những kỷ niệm tuyệt vời của một dân tộc anh hùng và trong tình hữu nghị thắm thiết, gắn bó giữa hai dân tộc Việt – Nga!... Nước mắt tuôn theo những dòng lịch sử, nghẹn ngào trước những cuộc tiễn đưa và lệ trào trong rưng rưng, xúc động ngày đoàn tụ... tôi hoà theo cảm xúc của “Bài ca chiến thắng”… | | |
| | Giản dị một tình yêu Hà Nội | | | Ngày đó còn bé tôi thực sự chưa cảm nhận hết, giờ thì tôi cũng đã trải qua ít nhiều những vui buồn, thăng trầm của cuộc mưu sinh nơi đất khách quê người, những ngày hè rộn rã, những ngày đông tuyết trắng lạnh tê người, những ngày xuân với tràn ngập sắc hoa. Bên những lo toan trăn trở của cuộc sống là nỗi nhớ – nỗi nhớ Hà Nội với cây bàng trong sân khu tập thể, cây hoa sữa ngõ bên cạnh tỏa hương thật nồng nàn những đêm đi chơi về muộn,( ...).Hà Nội thân yêu ơi – vẫn nguyên sơ với kỷ niệm đong đầy... | | |
|
|
|
|
|
|
|
|